12 CON GIÁP

MÈO LÀ MÈO

Gia đình nọ có nuôi một con mèo rất hay bắt chuột nên cưng vô cùng , đặt tên là Mèo Hổ
. Một hôm có 6 ông khách tới chơi , chủ nhà đem mèo ra khoe . Nghe con mèo tên Mèo Hổ , ông khách thứ nhất bàn :
-Hổ oai hùng đấy , nhưng không thần xuất quỷ hiện đựơc như rồng , vậy tôi đề nghị nên đặt là mèo rồng .
Ông thứ hai không chịu :
-Rồng tuy thần thông quảng đại , nhưng bay lên trời mà không nhờ mây thì cũng chẳng nên trò trống gì . Bởi vậy , theo tôi thì gọi là mèo mây thì có thể đắt giá hơn !
Ông thứ ba không chịu thua :
-Mây à , chỉ một trận gió là mây tan , nên đặt tên là mèo gió , có phải oách hơn không ? Ông thứ tư bực mình :
-Oách cái khỉ khô , gió thổi gặp tường thì gì cũng bị chặn đứng ngay lại , tại sao không gọi là mèo từơng ?
Ông thứ năm vội lên tiếng :
-Từơng tường cái khỉ khô gì ! Các tiên sinh có thấy bức tường nhà ông chủ đây bị đục khoét hay không ? Theo kẻ hèn này thì phải gọi là mèo chuột mới là tả chân , tả thực vậy .
Ông thứ sáu tuổi tác cao hơn cả , nãy giờ chỉ vuốt râu mĩm cười , bây giờ mới lên tíêng :
-Thôi lão xin vang cả nón các ngài ! Người ta nuôi mèo là để bắt chuột , có gì là lạ đâu mà phải đặt tên nọ tên kia . Cứ để nguyên mèo là mèo thôi , chớ nên lập dị ra vẽ văn chương thêm thắc mắc làm gì . Mèo mà biết chữ thì nó cừơi cho cả đám tụi mình đó .

MÈO ĂN TRỨNG
Thủ Thiệmvề làm rễ . Tới bữa , gần dọn cơm , Thủ Thiệmgiả bộ mệt lên ván đắp chiếu nằm ? Vợ Thủ Thiệmbưng mâm cơm lên , giữa mâm có chén nứơc mắm bỏ cái trứng vịt đã bóc . Thủ Thiệmvạch manh chiếu dòm chừng . Vợ vừa quay lưng đi khuất , Thủ Thiệmlẹ làng thò tay bốc trứng nằm chiếu ăn .
Oâng nhạc Thủ Thiệmngồi vào mâm , thấy chén nứơc mắm không , kêu con gái :
-Răng chỉ có nứơc mắm không ?
Vợ Thủ Thiệmvừa từ nhà dưới chạy lên , vừa nói :
-Dạ , có …
Nhìn lên mâm cơm , bà bối rối :
-Dạ chắc mèo ăn mất rồi !
Hai cha con hè nhau lấy cây đánh mèo một trận . Thủ Thiệmgiở chiếu , giả bộ can


LÝ SỰ CON MÈO
Địa bàn của Tú Xuất lúc đầu là ở Thanh Hoá , về sau mới ra Hà Nội , nhập bọn cùng Ba Giai . Hồi còn hoạt động ở Thanh Hoá , chàng đã gây nên nhiều chuyện kinh dị , có vài chuyện đáng ghi lại , nhưng chuyện lý sự con mèo là chuyện tiêu biểu hơn cả
Một hôm đi đường gặp lúc trời tối , Tú Xuất vào một quán trọ ăn cơm và nghĩ lại qua đêm . Lúc đó trong quán đã có anh hàng mèo đến trứơc , đang ngồi chễm chệ ở giường bên , lại đặt cả một lồng to đựng vô khối là mèo ngay bên cạnh mình , chóang hết cái giường .
Tú Xuất vào sau , không thể chen lên trên cùng ngồi với anh hàng mèo được nữa , đành bấm bụng ngồi giường dưới . Nghĩ rất ức , nhưng Tú Xuất chưa thèm cho hắn ta một bài học , để xem sự thể xoay vần đến đâu .
May sao lúc ấy người chủ quán bổng lên tiếng :
-Bác hàng mèo ơi , đồ đoàn của bác cồng kềnh như thế , bác nên nghĩ ở giường dưới , nhường ông tú ở giường trên .
Anh hàng mèo không chịu , đôi co lại :
-Vẽ sự , cứ theo phép luật mà làm . Ai vào trứơc thì ngồi giường trên , ai đến sau thì ngồi giường dưới , ông tú chứ ông cử , ông thám hoa , bản nhãn cũng vậy thôi . Giữa nơi quán chợ chẳng cần phân thứ hạng.
Ngừơi chủ quán vẫn nhẫn nại giải thích :
-Không phải là chuyện thứ bậc khoa bảng , chỉ có điều bác để mèo ngự giường trên mà ông tú đây phải chịu cảnh giường dưới , hoá ra là mình trọng mèo hơn ngừơi , không tiện.
-Tôi chẳng thấy có gì là không tiện cả
Tú Xuất nghe thấy cái lý sự mèo của ông kia , lẳng lặng vẫy tay người chủ quán đến gần
, rồi can khéo :
-Thôi ông chủ , bác hàng mèo đã nói vậy , ta tranh cãi làm gì . Cứ để bác ấy ngồi đó với cái lồng mèo của bác ấy có sao đâu , bác ấy đến trước thì bác ấy ngồi trên . Mèo bác ấy cũng đến trước tôi , thì tôi phải chịu phần dưới . Chả sao !
Chuyện đến đây kể như không có gì đáng nói . Nhưng tới đêm khuya , Tú Xuất nghe ngóng thấy thầy tớ lũ mèo ở giường trên đã yên vị đâu vào đấy rồi , chắc mẫm bác hàng mèo đã ngủ say , chàng vội thừa cơ lẻn dậy , nhẹ tay tháo mấy cái nan gài lồng . Thế là được thể , cả lũ mèo mẹ mèo con , mèo chồng mèo vợ … êm ru chui ra hết . Một cuộc tuỳ nghi di tản diễn ra lặng lẽ trong đêm , con thì chạy nháo , con thì ngoao ngoao . Quán trọ rền rỉ tiếng mèo gọi đực gọi cái
, tiếng lục chạn , đẩy nồi , không còn ai ngủ đựơc với chúng nữa
Bác buôn mèo biết là đám hàng của bác bị xổng , vội kêu ngừơi chủ quán thắp đèn lên xem sao . Lúng túng một lúc vì bị lũ mèo quẩn chân , người chủ quán mới đến được cái chổ bàn để đĩa đèn dầu lạc , đánh lửa thắp . Aùnh sáng vừa bừng lên , cả một quang cảnh hổn loạn diễn ra trước mắt mọi người . Lũ mèo tiện đâu nằm đấy , con thì nằm đất , con rút gầm giường , có con lại nhanh chân thế nào mà leo tót vót được tận lên xà nhà , cao hơn hết thảy chúng bạn .
Bác hàng mèo gào ván cả tai :
-Tông giống nhà chúng mày , đang yên đang lành thì phá lồng chui ra . Bây giờ mỗi con một nơi , bố chúng mày bắt làm sao xuể .
Tú Xuất ở giường dưới vẫn không động cựa , cứ lim dim mắt nằm lơ ngơ , không ra thức không ra ngủ . Coi việc thiên hạ không phải việc mình , chẳng mấy quan tâm . Mãi sau , ầm ỉ quá , chàng mới bật ngồi dậy , hỏi có chuyện gì . người chủ quán và bác hàng mèo thuật lại đầu đuôi , rồi chỉ đám mèo đứng nằm lộn xộn khắp nơi , lắc đầu ngao ngán .
Bác hàng mèo ngậm ngừng nói với Tú Xuất :
-Ông bảo , làm sao mà thu lại đủ được chúng nó cơ chứ , chắc đã có con ra ngoài cao chạy xa bay . Phen này thì lỗ vốn to .
Rồi chỉ lên xà nhà :
-Lại cái con chết tiệt kia nữa , leo gì mà cao thế ! Chỉ đựơc cái nhanh chân ra trước . Bấy giờ Tú Xuất mới vừa ngáp vừa dấm dẳng nói :
-Nó không nhanh chân ra trước thì làm sao chiếm được chỗ tốt . Mèo cũng có cái lý sự của mèo . Chà chà đúng vậy thay , con nào xổ ra trước thì được ngồi trên , con nào chui ra sau thì phải ở dưới . Rõ là lý sự con mèo .
Bác hàng mèo biết là Tú Xuất nói cạnh mình . Mà cả cái chuyện lộn xộn này nữa , chắc cũng do bàn tay của hắn ta . Nhưng há miệng mắc quai , đành im cho phải phép


TRUYỆN CỔ VỀ MÈO Ở VIỆT NAM THỬ THẦN VÀ MIÊU THẦN
Hay là SỰ TÍCH CHUỘT VÀ MÈO
(Chuyện cổ Việt Nam )


Ngày ấy , các kho của nhà Trời thường hay bị nạn trộm cắp , vì vậy Ngọc Hoàng thượng đế cần tìm một kẻ chuyên trông nom kho tàng . Nhiều người tiến cử Thử Thần vì cho rằng ông ta là người tốt , chăm chỉ , lại nhanh nhẹn , đựơc việc . Thấy thế , Ngọc Hoàng bèn trao cho Thử Thần chùm chìa khoá , phong cho chức Thiên khố giám và dặn :
-Trẫm giao phó cho ngươi nom tất cả các kho lẫm của trẫm . Mặc dầu của trời là vô tận , nhưng cũng không thể bỏ vật bỏ vạ khắp nơi mà không coi sóc . Gần đây đã thấy xảy ra những vụ trộm cắp nhỏ to . Vậy ngươi hãy đặt lính túc trực ngày đêm ở các nơi để canh gác . Còn thực phẩm thì ngươi hãy cho sắp xếp vào kho kẻo phí của Trời. Cứ mỗi năm hai lần , ngươi tâu báo tình hình cho trẫm biết .
-Hạ thần xin tuân lệnh !
Thử Thần đáp như vậy và vui vẻ nhận chức . Trong những năm đầu , Thử Thần làm tròn phận sự . Mọi thứ đựơc sắp xếp đâu ra đấy không hề suy suyển . Ngọc Hoàng thượng đế thấy vậy rất hài lòng . Nhưng ở trên trời cũng như bất cứ ở đâu , “ sao dời vật đổi ” vẫn là điều thường thấy . Ngày một ngày hai , Thử Thần tỏ ra phụ lòng tin cậy của Ngọc Hoàng . Thấy của nhà Trời thật là nhiều , không đếm xiết , xuất ra bao nhiêu , chẳng mấy chốc lại đầy ắp bấy nhiêu , ông ta bèn nghĩ đến chuyện bớt xén . Bụng bảo dạ : “ Ta chỉ thỉnh thoảng lấy mỗi kho một nắm thôi , cũng đủ cho vợ con no đủ sung sướng trọn đời mà chẳng ai biết cả . ” Bèn nghĩ sao làm vậy . Từ đó , trong nhà Thử Thần cuộc sống trở nên dư vật , vợ con béo tốt và diêm dúa hơn xưa . Thứ dùng vào ăn tiêu , thứ cho người thân bạn bè , Thử Thần ngày càng xâm phạm của Trời không tíêc tay .
Chẳng bao lâu , Ngọc Hoàng thượng đế cũng biết được việc kho lẫm của nhà Trời bị thiếu hụt mà thủ phạm chẳng ai khác hơn là Thử Thần . Bắt được tang chứng rành rành . Ngọc Hoàng nổi cơn thịnh nộ . Lập tức , Thử Thần bị đày xuống cõi trần và bị hoá kiếp làm con vật tí hon nhọn mồm , dài đuôi mà người dưới trần vẫn quen gọi là con chuột .
***
Tuy bị bãi chức và bị đày ải , Thử Thần vẫn chứng nào tật nấy . Vẫn quen thói vụng trộm
, giờ đây lại đựơc cái thân thể bé nhỏ , vào đâu cũng lọt , nên chuột ta mặc sức lục lọi ăn vụng
những thức ăn của con người , bất kể ngày đêm . Không những thế , nó còn cắn phá mọi đồ dùng của người bày ra trước mõm , thôi thì quần áo , sách vỡ , thúng mủng , rương hòm … không kiêng nể gì cả . Vì thế loài người hết sức căm giận . họ cũng để tâm bắt giết , nhưng cuối cùng không làm sao mà trị xuể , vì từ khi giống mà nhà chuột xuất hiện ở cõi trần thì chúng sinh đẻ rất nhanh
, lan tràn khắp nơi ,do đó chúng đã làm cho họ thiệt hại không biết bao nhiêu mà kể .
Cực chẳng đã , con người phải tha thiết kêu nài với Thổ Công , nhờ vị thần này lên Trời tâu bày với Ngọc Hoàng thượng đế , về nỗi khổ tâm do sự phá phách quá trớn của loài chuột . Nhận thấy lời kêu nài của con người là đúng . Thổ Công vôi lên thiên đình tâu báo số thiệt hại lớn do Thử Thần gây ra mà loài người là kẻ chịu đựng ; lại không quên đến sự sinh nở quá nhanh chóng của dòng giống Thử Thần trên cõi đất . Đoạn nói tiếp :
-Tâu bệ hạ, cớ sao bệ hạ lại không hay biết gì cả . Con người đựơc sống ở cõi trần là nhờ ơn tác thành của bệ hạ . Nhưng kho lẫm của con người thì có hạn , không như kho lẫm của nhà trời , vì con người vốn nghèo đói làm không ra ăn . Nếu bệ hạ để cho Thử Thần hoành hành như thế ấy , thì tôi e rằng , chẵng bao lâu , loài người sẽ không còn sống nổi trên mặt đất nữa .
Nghe Thổ Công tâu bày cặn kẽ , Ngọc Hoàng thựơng đế rất kinh ngạc , không ngờ cái hại của con vật bé xíu do mình tạo nên , lại to lớn đến thế . Suy nghĩ hồi lâu , Ngọc Hoàng ra lệnh đòi Miêu Thần đến phán rằng :
-Trẫm không ngờ Thử Thần là kẻ bị Trẫm trừng phạt lại gây hại cho loài ngươi dường ấy
. Nhưng bây giờ đòi hắn trở về thì đã quá muộn . Nay Trẫm phái ngươi xuống dưới ấy , giúp loài người ngăn cản bàn tay phá hoại của Thử Thần . Nhưng ngươi hãy nói rõ cho Thử Thần biết rằng con người vốn nghèo túng , đừng có xâm phạm thực phẩm , và đồ dùng do họ làm ra . Nếu hắn không nghe thì bấy giờ hãy thẳng tay trừng trị .
Miêu Thần tỏ vẻ lo lắng , tâu :
-Tâu bệ hạ , cứ như lời Thổ Công nói thì họ hàng dòng dõi Thử Thần bây giờ đông vô kể lan tràn khắp nơi , đó là một điều khá khó đối với hạ thần . Lại nghe nói vóc người của hắn nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn , leo trèo chui luồn lẩn tránh lắm cách tài tình , đó là hai điều khó , muốn trừ đựơc cũng không phải dễ .
-Được , Trẫm sẽ cho ngươi thu nhỏ vóc lại chỉ bằng hai , bằng ba Thử Thần mà thôi nhưng lại mềm có bắp thịt cứng để chạy nhảy mau lẹ , và cho móng nhọn , sắc , mắt sáng , để có thể tóm bắt tội nhân ngay cả trong đêm tối . Người đã bằng lòng chưa ?
Vốn có mối thù với Thử Thần trước đây , Miêu Thần không ao ước gì hơn thế , vội cúi đầu vâng lệnh đi ngay . Thế là giải quyết nạn chuột do mình vô ý gây ra , Ngọc Hoàng đã sáng tạo ra một con vật khác đuợc mệnh danh là chú mèo .
***
Từ khi xuống trần , Miêu Thần làm việc rất mẫn cán . Một năm , ông ta luôn luôn cảnh cáo chuột không được gây thiệt hại cho con người vì họ rất nghèo . Vì vậy con người quen gọi ông ta là “ mèo ” nói chệch tiếng “ nghèo ” , “ nghèo ” mà ông ta thường gào vào tai Thử Thần . Mặt khác Miêu Thần làm những cuộc săn bắt rất dữ dội , tiêu diệt dòng giống nhà chuột một cách không thương xót .
Từ đó , chuột có phần nào giảm nhẹ việc cắn phá những thức ăn đồ dùng của con người . Con người cảm ơn Miêu Thần vô hạn . Khác hẳn cách đối xử với những con vật khác , con người thường cho ông ta ăn uống tử tế , lại thường xới vào bát đĩa hẳn hoi cho ông ta ăn .
Nhưng cũng từ đó , bực mình vì phải xa cách các bạn tiên ở cõi Trời , Miêu Thần đâm ra tức giận Thổ Công là kẻ đã gây ra cho mình cảnh sống chia ly này . Cho nên nhiều lần Miêu Thần đã phóng uế bừa bãi vào chỗ ở của Thổ Công cho bỏ ghét

Câu ca dao :
Chuột kia xưa ở nơi nao ,
Bây giờ làm hại nhà tao thế này . Là do chuyện trên mà ra.


MÈO, HỔ VÀ CHUỘT
Chuyện xưa kể lại rằng , trước đây khi hổ còn chưa xưng vương xưng bá trong muôn loài
; hổ còn hiền hơn cả hươu nai ; ngu đần hơn cả trâu bò ; chậm chạp hơn cả lợn . Hổ thừơng bị cáo và khỉ lừa dối và bắt nạt . Thời đó , hổ có một bộ lông màu vàng óng , hoàn toàn không có các vạch màu đen trên người . Nó luôn bị cáo và khỉ cào cấu , cắn xé nên mới xuất hiện các vết loang lỗ , hoặc thành các vạch dài trên người . Hàng ngày hổ ăn mất ngon , ngủ không yên giấc ; nó tìm đến mèo đễ học tập vài bài võ nhằm bảo vệ lấy cuộc sống của mình . Lúc đó , mèo là thầy giáo của muôn loài thú trong rừng . Mèo đã dạy khỉ leo trèo , sói biết cắn xé , dạy chó biết sủa , dạy trâu biết húc ….
Song thầy giáo mèo không muốn dạy hổ , vì rằng khi sói , trâu , chó … sau khi học xong đều quay mặt quên ngay thầy dạy . Hổ đã phải lạy mèo ba lạy , mèo vẫn không muốn dạy .
Hổ hết lời xin xỏ nhưng mèo không nhận lời , nó đành lủi thủi cụp đuôi ra về . Khi đi qua nhà chuột , chuột nhanh mồm mịêng hỏi :
-Anh hổ ! Làm sao mà ủ rủ thế ? Hổ rân rấn nước mắt nói :
-Tôi kém cỏi quá , lúc nào cũng bị người khác bắt nạt và lừa gạt !…
Và hổ kể cho chuột nghe chuyện mình bị thầy giáo mèo từ chối , nó còn nói với chuột về nỗi xấu hổ , tủi nhục của mình khi đến gặp mèo .
Chuột là loại khôn ranh , ma quái : nó có lắm mưu mẹo và giảo quyệt lạ lùng . Nghe hổ nói thế , chột liền nảy ra một mưu kế ; đào một chiếc hốc to bên cạnh nhà mèo , bảo hổ chui vào
, nấp vào hố đó , cả ngày lẫn đêm chú ý quan sát , học hỏi cách mèo dạy các chú mèo con ra sao
.
Thật là một phương pháp học tập tốt . May thay , nhà mèo có một đàn mèo con , hàng ngày mèo bố và mèo mẹ dạy các con vồ , chộp , đuổi theo và cắn xé con mồi . Hổ quan sát rất cẩn thận , chỉ sau mấy ngày đêm hổ đã học được thành thạo các môn võ đó .
Ít hôm sau , trên đường hổ gặp mèo , hổ vui vẻ kêu lên thật to : “ sư phụ !…” và lập tức biểu diễn cho mèo xem các bài võ mà nó đã học được . Mèo vô cùng ngạc nhiên , vội hỏi vì sao hổ biết đựơc các bài võ đó . Hổ thành thật kể lại tỷ mỉ câu chuyện vừa qua với mèo .
Nghe hổ nói xong , mèo thấy hổ là đứa ham học hỏi , thành thật và có ý chí ao , nên rất có cảm tình . Mèo vui vẻ nói với hổ :
-Có điều mày chỉ học đựơc khúc giữa , đoạn đầu và đoạn cuối của bài võ mày lại không học đựơc ; chỉ sợ nếu học đủ cả bài , mày sẽ xưng vua xưng chúa trong rừng này .
Hổ vội vàng quỳ xuống , lạy lấy lạy để và cầu xin mèo dạy cho nó cả bài , và xin giữ kín bài học được chỉ để phòng thân , không để người khác bắt nạt và lừa gạt thôi . Hổ nói quá tha thíêt và thành thật nên mèo cũng xiêu lòng. Thế là mèo bằng lòng dạy cho hổ cách đánh hơi , săn đuổi , cách nấp mình … lần lượt đều dạy cho hổ một cách tỷ mỉ . Nhưng hổ dần dần mất hết kiên nhẫn , mỗi bài nó chỉ nắm được năm bảy phần mà thôi .

Cuối cùng đến bài “ ra oai doạ nạt ” , là bài quý giá và quan trọng nhất , mèo cũng đem dạy cho hổ . Từ cách trừhg mắt , giương nanh múa vuốt , gầm gào , đi lại , dậm chân , quẫy đuôi , dựng đứng lông bờm cho thật uy phong lẫm liệt … hổ đều học được cả . Một con vật cách hàng trăm mét cũng bị doạ chết khiếp , không dám động đậy chân tay . Hổ biết rõ đây là bài học quan trọng nhất , nên nó học một cách chăm chỉ , tỷ mĩ từng động tác một .
Hổ đã trở thành một đồ đệ của mèo , đối xử với mèo hết sức kính cẩn , ra đường hổ thường để mèo ngồi trên lưng , thầy trò mèo , hổ thật tâm đầu ý hợp …
Lúc này , con chuột ranh ma kia mới ra tay . Mỗi khi nhìn thấy mèo và hổ , chuột chạy theo hát rằng : “ Thầy mèo , trò hổ ! Hay quá là hay ! To đùng lại hầu đứa nhỏ tý ! Đứa nhỏ tí lại cưỡi trên lưng đứa to đùng !…”
Hổ tuy học được của mèo nhiều bài học quý gía nhưng thấy mèo quá bé nhỏ , nên cũng có ý xấu hổ khi đi cạnh mèo . Lại nghe chuột hét như thế , hổ càng thêm bực bội trong lòng .
Một hôm , hổ lại thồ mèo đi ra cửa , nhân khi mèo không chú ý , hổ quật mèo xuống đất, hổ nhanh nhẹn vồ lấy mèo cắn xé xác , lảm cho mèo khắp người da thịt tả tơi , máu me đầm đìa suýt toi mạng .
May sao mèo trèo kịp lên cây cao – vốn là mèo vẫn giấu không dạy cho hổ bài học trèo cây . Thật là may mắn cho đời mèo !
Hổ lồng lộn , gầm gào chạy quanh mà không sao lên được , chỉ biết đứng dưới mà chửi :
“ Con mèo chết treo trên cây , con mèo chết treo trên cây …”
Mèo tức tối mắng lại hổ : “ Đồ con hổ húc xó tường , đồ con hổ húc xó tường”
Chuột nghe thấy tiếng hổ và mèo chửi bới , quát tháo ầm ỉ là do mình xúc xiềm chọc tức
. Chuột rất sợ hãi , suốt ngày nằm im , không dám ló mặt ra ngoài , ban đêm mới thập thò đi ra ngoài kiếm sống , nhưng rồi trốn cũng không thoát , một hôm mèo đã đuổi và bắt chuột , xé xác chuột và ăn tươi nuốt sống cho hả giận !
Và hổ thì xưng vương trong rừng . Cho đến bây giờ mèo , chuột , hổ vẫn còn căm ghét nhau , mỗi con ở một nơi . Hổ thì không biết trèo cây , mỗi khi mèo chết mọi người vẫn treo lên cây và chuột thì vẫn còn sợ hãi , lẩn trốn ban ngày không dám bước chân ra ngoài .

HỔ VÀ MÈO
( Truyện cổ Cao Lan )
Hổ và Mèo xưa kia von là chị em ruột . Hổ là chị lớn hơn , ngày ngày đi kiếm thịt nuôi em . Một hôm trời rét như cắt , kiếm được thịt cũng khó mà ăn , nên hổ sai em vào làng để nướng thịt .
Lúc mèo ra đi trời đã lất phất mưa , gió rừng hun hút . Mèo vào tới nhà ngồi bên bếp lửa ấm cúng , mèo ta xoay bên này ,xoay bên kia hơ khô bộ lông cho đỡ rét .
Thấy chủ nhà đổ xôi thơm lưng , mèo ta rỏ nước dải chần chừ chưa muốn đi . Nên khi chủ nhà bảo ở nhà ăn xôi cho ấm bụng rồi hãy đi , mèo ta đồng ý luôn rồi ngồi sưởi tiếp . Ăn xong xôi nhìn ra ngoài trời đã tối sầm . Mèo ta sực nhớ đến chị hổ đang đợi mình lâý lửa nướng thịt , bấy giờ mèo mới cầm mẫu củi có than hồng chạy vào rừng nơi chị đợi .
Hổ ta đợi sốt ruột quá không thấy em về bực mình ăn hết cả thịt rồi bỏ đi . Vào rừng mèo tìm mãi không thấy chị đành quay lại nhà chủ nơi mình xin lửa . Mèo lủi thủi trở về vừa đi vừa khóc . Chủ nhà thấy mèo còn bé nên bảo :
-Thôi thế là chị hổ không nuôi mày nữa . Mày ở đây bắt chuột cho tao , tao sẽ cho mày
ăn
Từ đó mèo ở hẳn với người không về rừng . Vì vậy ngày nay hổ mà bắt được mèo tuy không ăn thịt , nhưng thường đem về ngồi cho bẹp đi để bỏ tức mới thôi .
Cũng từ đó hổ lang thang một mình kiếm ăn , không con không cái . Rồi hổ ta nghĩ , muôn loài đều sinh con đẻ cái , chỉ mình ta không có con , trời thật bất công . Nghĩ vậy hổ đánh liều lên hỏi tận Ngọc Hoàng . Ngọc Hoàng phán bảo :
-Hổ muốn có con , mỗi năm cho đẻ mười hai lứa , mỗi lứa mươì hai con ! Nhưng hổ nghe nhẩm là :
-Mừơi hai năm đẻ một lứa , mỗi lứa một hai con . Đẻ xong phải giấu kỹ nếu không chồng sẽ ăn thịt .
Từ đó họ hàng nhà hổ sinh sôi rất chậm , và khi đẻ con , hổ cái bao giờ cũng phải trốn biệt đi một nơi , không cho hổ đực được thấy .

CHUYỆN CỔ TÍCH VỀ MÈO TRÊN THẾ GIỚI
(Các nước trên thế giới đặc biệt trân trọng con mèo . Do đó phần trích này có nhiều truyện hơn……)


CON MÈO ĐI HIA
(Truyện cổ Grim)
Một bác thợ xay có ba con trai, một nhà xay lúa, một con lừa và một con mèo. Các con trai xay bột , lừa đi lấy lúa về và chở bột đi, mèo thì bắt chuột.
Khi bác chết ,ba con chia nhau gia tài,con cả được cái nhà xay lúa ,con thứ hai được con , con thứ ba không có gì khác đành lấy con mèo vậy.
Anh này buồn bã, nói một mình :
-Mình được xí phần tồi quá !Anh cả mình có thể xay bột ,anh hai mình còn được cưỡi lừa
,mình thì làm ăn được gì với con mèo !Bất quá lột da nó làm đôi bao tay là hết . Mèo nghe hiểu hết liền nói :
-Cậu ơi ,cậu giết tôi lấy da làm đôi bao tay khổ làm gì ? Cậu cứ bảo làm cho tôi một đôi hia để tôi ra ngoài cho nó đường hoàng thì rồi chả mấy lúc tôi sẽ làm cho cậu nỡ mặt nở mày .
Người con bác thợ xay thấy mèo nói vậy rất ngạc nhiên . Nhân có người thợ giày đi qua , anh gọi vào bảo đo chân mèo làm cho nó đôi hia . Hia làm xong, mèo đi vào ,lấy một cái bị, đổ đầy thóc xuống đáy, buộc miệng bị,rồi quẩy lên vai . Đoạn mèo bước ra cửa đi hai chân như người .
Lúc đó trong nước có ông vua thích ăn chim đa đa . Nhưng tiếc thay không ai bắt được con nào . Rừng thì đầy chim đa đa, nhưng chim nhát quá , không người đi săn nào tới gần được . Mèo biết chuyện ấy , bèn nghỉ cách làm ăn cho khá hơn . Nó vào rừng mở bị , tãi thóc ra , để dây xuống cỏ , rồi luồn dây sau vào một bụi rậm . Nó cúng lẩn quất quanh ở đó để rình . Được một lát, chim đa đa bay đến , thấy thóc liền thay nhau nhảy vào bị . Khi được một số kha khá , mèo giật dây bắt được một số chim . Rồi nó quẩy bị lên vai đi thẳng đến cung vua.
Lính canh hô :
-Đứng lại ! Đi đâu ?
-Mèo đáp gọn :
-Ta vào gặp nhà vua.
-Mày điên à ? Mèo mà dám gặp nhà vua ! Một tên lính khác bảo :
-Thôi cứ để nó đi . Nhà vua thường hay buồn phiền biết đâu mèo gừ gừ lại chả làm cho hoàng thượng khuây khoả .
Mèo đến yết kiến nhà vua , cuối đầu chào rồi tâu :
-Tâu bệ hạ ,chủ tôi là bá tước ………-mèo bịa ra một cái tên quý phái thật dài ,-xin trân trọng gửi lời chào hoàng thượng và xin kính dân hoàng thượng ít chim đa đa bẫy được .
Vua thấy chim béo mừng rỡ, truyền lệnh cho mèo lấy vàng ở kho chất vào bị , tha hồ mang được bao nhiêu thì cứ việc lấy .
Vua phán :
-Cho ngươi mang về biếu chủ nhà ngươi và nói là ta đa tạ món quà biếu .
Trong lúc đó, người con bác thợ xay lúa nghèo nàn , ngồi bên cửa sổ chống đầu vào tay nghĩ : Còn bao nhiêu tiền đã bỏ ra sắm đôi hia cho mèo mất rồi, không biết có ăn thua gì không
? Vừa khi ấy , mèo bước vào bỏ bị xuống ,cởi bị ra đổ vàng xuống trước mặt chủ mà nói :
-Thưa cậu , đây có ít nhiều trả tiền đôi hia cho cậu . Nhà vua còn gửi lời chào và đa tạ cậu .


Anh ta mừng vì được của nhưng không hiểu đầu đuôi ra sao . Mèo ta vừa tháo hia vừa kể
lại chuyện và bảo :
-Giờ thì quả là cậu có đủ tiền rồi , nhưng không phải sẽ chỉ có thế thôi đâu . Đến mai tôi lại xỏ hia vào , cậu sẽ lại giàu có hơn nữa .Tôi cũng đã tâu với vua cậu là một vị bá tước .
Hôm sau , mèo lại y lời ,đi hia cẩn thận rồi đi săn , mang đến cho nhà vua mở chim đa đa
. Ngày nào mèo cũng mang vàng về nhà , mèo được vua yêu quý tha hồ vào cung điện .
Có lần mèo đứng sưởi bên bếp nhà vua . Tên đánh xe vào và nguyền rủa : “Ma quỷ hãy bắt vua và công chúa đi cho rảnh !Ai lại mình định ra quán đánh chén và chơi bài một phen , thì lại phải đánh xe cho họ ra hồ chơi !”
Mèo nghe vậy liền lẻn về nhà bảo chủ :
-Nếu cậu muốn thành bá tước và trở nên giàu có thì cậu hãy đi với tôi ra hồ , rồi xuống hồ mà tắm .
Chú thợ xay im lặng , đi theo mèo , cởi sạch quần áo và nhảy xuống nước. Mèo lấy quần áo chủ đi dấu một chổ .
Vừa làm xong thì xe vua đi tới . Mèo liền lên tiếng than vãn nghe mà não ruột :
-Trời ơi ! Tâu bệ hạ , bá tước chủ tôi đang tắm ở hồ thì có tên ăn trộm đến lấy quần áo ở trên bờ . Chủ tôi đang ở dưới nước lên không được ; nếu ở lâu nữa thì đến cảm và chết mất thôi ! Vua nghe vậy cho dừng xe lại, phán cho một tên hầu chạy về lấy quần áo của nhà vua .
“Bá tước” mặc bộ quần áo lộng lẫy vào . Nhà vua biệt đãi chàng cứ tưởng chàng biếu chim đa đa là bá tước thật , và cho chàng ngồi lên xe . Công chúa cũng lấy làm thuốc vì bá tước vừa trẻ vừa xinh trai lại vừa dễ thương .
Mèo đi tới trước một cánh đồng cỏ rộng mênh mông có trên một trăm người đang cắt cỏ . Mèo hỏi :
-Cánh đồng nhà ai thế ?
-Của thầy phù thủy ấy ? Mèo dặn họ :
-Các bác này, nhà vua sắp đi xe qua đấy . Nếu vua hỏi cánh đồng cỏ của ai thì các bác cứ đáp là của bá tước nhé . Nếu các bác không nói thế là bị đánh chết tươi đấy .
Mèo lại đi nữa , tới một cánh đồng bát ngát ai đi qua cũng phải để ý . Có tới trên hai trăm người đang gặt lúa .
Mèo hỏi :
-Các bác ơi ,lúa nhà ai thế ?
-Của thầy phù thuỷ đấy. Mèo dặn :
- Các bác này, nhà vua sắp đi xe qua đấy . Nếu vua hỏi lúa của ai thì các bác cứ đáp là của bá tước nhé . Nếu các bác không nói thế là bị đánh chết tươi đấy .
Mèo đi mãi tới một khu rừng đẹp , có trên ba trăm người đang dẵn những cây sồi to để lấy củi .
Mèo hỏi :
-Các bác ơi ,rừng nhà ai thế ?
-Của thầy phù thuỷ đấy. Mèo dặn :
- Các bác này, nhà vua sắp đi xe qua đấy . Nếu vua hỏi rừng của ai thì các bác cứ đáp là của bá tước nhé . Nếu các bác không nói thế là bị đánh chết tươi đấy .
Mèo lại đi nữa . Mọi người đều nhìn theo thấy mèo có vẻ kỳ dị , nom như người đi hia thì sợ lắm . Một lát sau mèo tới lâu đài của thầy phù thuỷ , ngang nhiên tiến vào . Lão phù thuỷ nhìn mèo một cách khinh khỉnh hỏi nó muốn gì .
Mèo vái chào nói :
-Tôi nghe nói là ông có thể tuỳ ý biến ra con vật gì cũng được . Tôi tin là biến ra chó , cáo hay cả sói thì còn được , chứ biến thế nào ra voi được . Do đó tôi đến tận nơi để xem có đúng không .
Lão phù thủy dương dương tự đắc đáp :
-Làm quái gì cái vặt ấy
Rồi trong nháy mắt lão biến ra voi . Mèo bão :
-Khá lắm , nhưng có biến ra sư tử được không ? Lão phù thủy đáp :
-Dễ không !
Rồi lão biến ra sư tử .
Mèo làm ra bộ sợ hãi kêu lên :
-Thật là trên trời đất chưa từng thấy ! Ngay trong giấc mơ , tôi cũng chưa từng thấy . Nhưng nếu thầy biến ra một con vật nhỏ như con chuột thì mới là tài thánh . Thầy nhất định là giỏi hơn các thầy phù thủy trên đời , nhưng chắc không làm nổi đâu .
Lão phù thuỷ nghe phỉnh bùi tai , có vẻ thích lắm nói :
-Này chú mèo thân mến à , việc đó ta cũng làm được . Lão biến ra chuột nhắc nhảy tung tăng trong buồng . Mèo theo sau vồ lấy chuột ăn .
Vua cùng bá tước và công chúa đi xe tới cánh đồng cỏ mênh mông . Vua hỏi
Cỏ của nhà ai đấy ?
Mọi người đều trả lời theo mèo dặn :
-Tâu bệ hạ , của đức ông bá tước ạ . Vua phán :
-Bá tước có mảnh đất đẹp quá .
Tới cánh đồng lúa bát ngát , vua hỏi :
-Lúa nhà ai đấy chúng bay ?
-Tâu bệ hạ , của đức ông bá tước ạ . Vua phán :
-Chà chà ! Đất vừa rộng vừa đẹp quá
Tới rừng , vua hỏi :
-Rừng nhà ai đấy chúng bay ?
-Tâu bệ hạ , của đức ông bá tước ạ . Vua càng ngạc nhiên hơn nữa bảo :
-Bá tước ạ, bá tước hẳn là giàu lắm . Ta chưa chắc đã có một khu rừng đẹp đến thế . Đi tới lâu đài thì đã thấy mèo đứng đợi ở đầu cầu thang .
Xe vừa đỗ , mèo đã nhảy xuống mở cửa nói :
-Tâu bệ hạ , đây là lâu đài của bá tước chủ tôi . Bệ hạ tới đây thật là hân hạnh suốt đời cho chủ tôi .
Vua xuống xe , ngạc nhiên thấy toà nhà lộng lẫy , to hơn và đẹp hơn của cung điện mình
. Bá tước dẫn công chúa vào phòng tiếp tân sáng loáng vàng ngọc châu báu .
Công chúa đính hôn với bá tước và khi vua mất , bá tước lên ngôi phong cho mèo đi hia làm tể tướng .


VUA MÈO
(Truyện cổ Anh)
Ngày xưa ở một miền xa xôi thuộc xứ Xcôtlen có hai anh em trai . Ngôi nhà của họ làm ở nơi vắng vẻ và hẻo lánh , cách thôn gần nhất cũng tốn nhiều dặm . Cùng ở với họ có một bà già lo việc nấu nướng và một con mèo , hai con chó săn .
Một lần vào mùa thu , người anh cả tên là Enxhend ở tại nhà , còn người em trai tên là
Phêgax săn một mình . Chàng hứa sẽ trở về nhà trước khi mặt trời lặn .
Phêgax đi rất sâu trong rừng . Một ngày đã trôi qua, bữa ăn tối đã tới từ lâu mà chẳng chưa trở về nhà . Người anh trai rất lo lắng , vì từ trước đến nay chưa bao giờ chàng phải chờ em trai lâu đến như vậy .
Cuối cùng , Phêgax cũng đã trở về . Chàng mệt mỏi , vẻ mặt đăm chiêu , người ướt sũng
, và không muốn kể lý do tại sao về muộn .
Sau bữa ăn tối , cạnh lò sưởi than đỏ rực , hai anh em ngồi im lặng hút thuốc và lắng nghe tiếng than đỏ rực . Trên tấm thảm dưới chân họ , con mèo đen của bà già nấu bếp đang nằm lim dim mắt , cạnh nó là hai con chó săn .
Hồi lâu , Phêgax trấn tĩnh lại và kể cho anh nghe việc gì đã tình cờ xảy ra với chàng .
-Chắc anh rất ngạc nhiên khi em về muộn . Hôm nay, em đã gặp những chuyện lạ lùng , đến nổi em không biết kể với anh như thế nào về những điều đó nữa . Em vẫn đi theo con đường ngày hôm qua hai anh em đã đi . Nhưng tới lúc phải quay lại để về nhà thì khắp núi rừng bị bao bọc bởi sương mù dày đặc đến nổi em đã đi chệch con đường ấy . Em cứ đi lang thang mãi mà không nhận ra mình ở đâu . Bỗng nhiên em nhìn thấy một ngọn lửa nhỏ . Em đi ngay về phía đó
. Nhưng khi tới gần ngọn lửa thì em chẳng thấy nó đâu nữa , mà thấy mình đang đứng cạnh một
cây sồi rất to và già cỗi . Em định trèo lên cây để tìm ngọn lửa dễ hơn , thì thấy trong thân cây có một cái hốc lại có một cái gì trong đó giống như một ngôi đền mà người ta làm để thờ ai đó . Em nghe thấy có tiếng hát , thấy có một chiếc quan tài và những ngọn đuốc . Anh có biết là ai cầm những ngọn đuốc đó không ? Nhưng mà thôi , bởi vì em có nói anh cũng không tim em đâu
!
Enxhend năn nỉ em trai kể tiếp , rồi chàng tiếp tục ném thêm than vào bếp lửa để lửa cháy sáng thêm , làm cho người em vui vẻ hơn . Hai con chó đã thiu thỉu ngủ , còn con mèo đen thì lại ngẩng đầu dường như cũng chăm chú lắng nghe .
-Anh cứ tin em – Phêgax cứ tiếp tục – Tất cả những điều em nói là hoàn toàn sự thật . Những chú mèo đã khiêng quan tài và mang những bó đuốc . Trên nắp quan tài , em thấy có hình vương miệng và quyền trượng …………..
Chàng chưa kịp kể gì thêm nữa , thì chú mèo đen đã nhảy lên và kêu to :
-Trời ơi ! Có nghĩa là thần Pitơ già cỗi bây giờ lại chính là ta . Ta là vua mèo ư ? Nhanh như chớp , mèo nhảy vào trong lò sưởi và biến đi vĩnh viễn .

Up
Down

Copyright © 2007 TreToday.net