12 CON GIÁP

JUAN DARIEN HỔ khoác vóc NGƯỜI
(BC-Bản dịch dưới đây , theo một truyện ngắn của nhà văn Horacio Quiroga (1878-
1937)ở Uraquay –(Nam Mỹ )rút từ bản thảo tập truyện ngắn cô phong của Minh Thảo và Xuân
Mỹ –Văn hóa 1997 –sắp xuất bản )

Đây là chuyện Juan Darien , một con hổ đã được nuôi dưỡng và học hành trong thế giới loài người .Mặc dù nguồn gốc là chú hổ rừng xanh nhưng bốn năm liền nó cắp sách tới trường , luôn mặc quần áo chu tất và học hành đâu ra đấy vì nó được mang hình dáng con người . Muốn biết sự thể ra sao , xin đọc tiếp những dòng kể sau đây :

-Đầu thu năm ấy , bệnh đậu mùa mò đến một làng quê hẻo lánh và giết hại rất nhiều người . Những người anh mất hết em gái , những đứa trẻ mới lẩm chẩm biết đi đã mất cả bố lẫn mẹ . Rồi các bà mẹ cũng mất nốt các con .Một người mẹ trẻ quá bụa đáng thương đã phải tự mình ôm đứa con trai bé bỏng , vật báu duy nhất của bà ở trên cõi đời , đi chôn ở nghĩa địa . Khi trở về nhà , bà ngồi thẩn thờ nhớ mãi đứa con yêu thương và thầm thì than thở :

-Đáng lẽ chúa trời phải thương con hơn , sao người nở mang con của con đi mất . Trên trời có thể có nhiều vị thiên thần , nhưng con của con có quen biết ai đâu !Nó chỉ quen có mỗi mình con thôi mà . Trời ơi ! Sao con tôi khốn khổ thế !

Ngồi trầm lặng ngoài cái sân sau , nhà trước cánh cửa ra vào mở toang , bà nhìn về phía xa nơi rừng xanh thẳm .
Ỡ trong khu rừng đó có nhiều thú dữ có nhiều thú dữ vẫn gầm rú khi màn đêm buông xuống và khi ánh bình minh vừa ló rạng . Và người phụ nữ đáng thương nọ bỗng nhìn thấy trong bóng tối mờ ảo , một vật gì nhỏ nhoi như một con mèo yếu ớt đang run rẩy bò vào cửa . Bà túm lấy nó và nâng lên xem thì hóa ra là chú hổ con mới sinh được mấy ngày , mắt chú vẫn còn nhắm tịt . Khi cảm thấy hơi ấm từ đôi bàn tay người , chú hổ con run lên sung sướng vì không còn cô độc nữa .Người mẹ giữ trên cao một lúc lâu con vật bé nhỏ vốn là kẻ thù của con người , nhưng lúc này còn chưa đủ sức tự vệ , mà nếu muốn bà có thể bóp chết một cách dễ dàng . Nhưng bà cứ đắn đo suy nghĩ mãi trước chú hổ con không biết từ đâu lạc đến này , bà chắc là mẹ nó đã chết rồi . Bà thẩn thờ bế chú hổ lên ngực rồi ôm ghì nó trong vòng tay to lớn của mình
. Khi cảm thấy sức nóng của lồng ngực người mẹ , chú hổ con nằm yên , gầm gừ nho nhỏ rồi ngủ liệm đi , mõm cố bám lấy vú của người mẹ .
Người phụ nữ vẫn chưa hết băn khoăn , ôm chú hổ con vào nhà . Rồi trong cái đêm thức trắng ấy , cứ mỗi khi nghe tiếng rên vì đói của chú hổ con , và mỗi lần thấy nó cứ nhắm mắt sục mõm vào vú mình , từ trong sâu lắng của trái tim bị thương bừng lên một tình thương vô biên vì bà hiểu ra rằng quy luật cao nhất của vũ trụ là cuộc sống của sinh vật nào cũng quý như nhau
………
Bà đã cho chú hổ con bú ,
Chú hổ con được cứu sống và người mẹ cũng tìm thấy niềm an ủi vô biên .Tuy vui mà lòng bà vẫn không giảm nổi lo sợ bị mất hổ con bất cứ lúc nào , bởi vì , nếu có ai đó trong làng biết được bà cho một con thú dữ bú sữa , thì cả làng sẽ kéo đến giết ngay nó . Làm gì bây giờ
?Chú hổ con vẫn dịu dàng , âu yếm và ngây thơ đùa vui trong ngực bà như một đứa con thật sự . Một đêm mưa khi đi qua nhà bà ,một người đàn ông bỗng thấy tiếng gầm khô khốc
.Tiếng gầm rú của mãnh thú dù là mới đẻ ,cũng làm cho con người sợ hãi .Người đàn ông vừa dừng lại vừa lần mò tìm khẩu súng lục , vừa đập cửa thình thình . Khi nghe bước chân người ở ngoài cửa , người mẹ đã cuống cuồng chạy đến ôm lấy hổ con để đi giấu ở ngoài vườn . Nhưng vừa mở cửa ra , bà gặp ngay một con rắn già hiền lành và thông thái . Khi người đàn bà khốn khổ định kêu thét lên vì kinh hãi thì con rắn đã cất tiếng nói :
-Chị ơi , đừng sợ . Tấm lòng người mẹ của chị đã cứu sống một sinh mạng của vũ trụ . Nhưng những người xung quanh sẽ không thông cảm với chị đâu , họ sẽ tìm mọi cách giết đứa con mới của chị . Nhưng chị đừng lo , cứ an tâm vào nhà đi . Từ lúc này trở đi , con chị sẽ mang hình hài của con người , những người khác sẽ không thể nhận ra lốt hổ của nó nữa. Chị hãy dạy nó biết yêu thương , để trở nên tốt bụng như chị và nó sẽ không phải là người . Trư phi .. trừ phi có một ngừơi mẹ nào đó trong thế giới loài người tố giác nó , trừ phi một người mẹ nào đó đòi trả lại , bằng máu của chính mình , những gì chị đã cho nó . Còn không , con trai chị sẽ luôn xứng đáng với chị . Chị cứ an tâm vào nhà đi . Nhanh chân lên không ông kia đạp đổ cửa bây giờ
.
Thường thì ở những vùng xa xôi hẻo lánh , người ta cho rằng loài rắn hiểu hết mọi bí ần cuộc đời , vì vậy người mẹ rất tin lời con rắn già . Bà chạy vội ra cửa . Người đàn ông , tay cầm súng lục , bực bội bước vào lùng sục mọi ngóc ngách trong nhà , nhưng không tìm được gì cả . Khi ông ta vừa ra khỏi , người mẹ run run bỏ tấm vải choàng che ngực , nơi cất giấu chú hổ con ra thì bà thấy một cậu bé đang ngủ ngon lành . Sau phút giây ngỡ ngàng , người mẹ sung sướng ôm đứa con cầm thú đã được hoá thành người khóc lặng một lúc lâu , những giọt nước mắt ân tình mà 12 năm sau đứa con sẽ phải dùng máu mình để đền đáp lại trên mộ của người .
Đứa trẻ mới cần có tên gọi , bà đặt cho nó tên Juan Darien và người mẹ phải làm việc cặm cụi ngày đêm để cho nó có đủ ăn đủ mặc . Bà còn rất trẻ , và nếu muốn , đã có thể tái giá ,
nhưng bà chỉ cần có tình yêu thương nồng thắm của đứa con trai và bà cũng đáp lại bằng cả tấm lòng cao đẹp của người mẹ .
Đúng là Juan Darien xứng đáng được yêu quý ; nó ngoan ngoãn , cao thượng , và tốt bụng hơn các trẻ khác . Đặc biệt nó vô cùng kính trọng mẹ , không bao giờ nó biết nói dối . Có lẽ là vì nó trong dòng máu bản chất của loài thú hoang dã chăng? Cũng có thể ? Mà làm sao biết hết ảnh hưởng của người mẹ thánh thiện qua dòng sữa của mình đối với một con thú mới đẻ .
Juan Darien la như vậy . Nó cũng đến trường với lũ trẻ cùng tuổi , nhưng thường xuyên bị chọc ghẹo vì quá nhút nhát lại có mái tóc cứng queo , Juan Darien không thông minh lắm , nhưng bù lại nó rất ham học .
Mọi việc cứ bình thản trôi qua như vậy cho đến khi đứa trẻ lên 10 tuổi thì ngừoi mẹ chết
. Nỗi khổ đau của Juan Darien thật sâu lắng mà chỉ có thời gian mới làm nguôi ngoai dần . Nhưng từ đó , nó càng trở nên buồn bả và chỉ còn biết chuyên tâm vào chuyện học hành .
Có điều xin nói rõ cho ngay : mọi người trong làng không ưa Juan Darien . Ở những bản làng nằm sâu trong rừng thẳm , người dân thường không có cảm tình với những đứa trẻ quá tốt bụng , nhút nhát và học hành quá chuyên cần . Hơn nữa , Juan Darien lại học giỏi nhất trừơng . Trong hoàn cảnh đó , sự kiện sau đây càng đẩy nhanh kết cục mà con rắn già đã dự báo trước .
Cả làng chuẩn bị cho ngày lễ lớn . Từ thành phố xa xôi , người ta gởi đến cả pháo bông các loại . Nhà trường cho học sinh tổng ôn tập để chuẩn bị đón thanh tra giáo dục . Khi ông thanh tra đến , thầy giáo gọi người đầu tiên Juan Darien lên trả lời . Tất nhiên thôi , vì nó học giỏi nhất lớp . Nhưng vì quá hồi hộp , lưỡi cứng lại Juan Darien ấp úng mãi mới phát âm ra tiếng kỳ quặc .
Oâng thanh tra chằm chằm nhìn cậu học trò một lúc lâu rồi hỏi nhỏ thầy giáo :
-Nó là ai vậy ?
-Từ đâu đến đây ?
-Tên nó là Juan Darien –ông giáo trả lời – Nó được một người phụ nữ , nay đã chết nuôi dưỡng . Không ai biết nó từ đâu đến .
-Lạ thật nhỉ , lạ thật … Ông thanh tra nói thầm và nhìn xoáy vào mái tóc cứng như rễ tre và đôi mắt ánh lên những tia sáng xanh khi Juan Darien đứng trong bóng tối .
Ông thanh tra biết rằng trên đời có nhiều chuyện lạ ngoài sức tưởng tượng của con người và dù có truy hỏi mãi Juan Darien cũng không thể biết liệu trước đây nó có phải là loài thú dữ hay không .
Nhưng đúng là có những ngừơi trong trạng thái tâm lý đặc biệt có thể nhớ lại những điều xảy ra đối với ông bà mình và dưới động tác của thôi miên , Juan Darien có thể nhớ lại cuộc sống dã thú của họ hàng nhà mình trước đây .

Và vì vậy , ông thanh tra đã bước lên bục nói :
-Các trò nghe đây . Tôi muốn trò nào lên đây tả lại một khu rừng . Các em sinh trưỡng gần rừng nên biết rừng quá rõ . Rừng như thế nào ? Ở rừng có những gì ? Tôi muốn biết điều đó
. Nào , trò kia – Ông chỉ tay vào một em bất kỳ . Lên đây , kể cho mọi người nghe xem ở rừng em thấy gì nào.
Cậu bé lên bảng . Dù lo lắng nhưng nó cũng nói được chút ít . Nó kể rằng trong rừng có cây to , cây leo và cây hoa . Sau đó lần lượt các đứa khác . Dù tất cả chúng đều biết rõ rừng
nhưng chúng đều kể gần như nhau , bởi vì bọn trẻ cũng như người lớn , thường ít kể những gì mắt mình trông thấy mà những gì nghe hoặc đọc được . Cuối cùng ông thanh tra nói :
-Bây giờ đến lượt trò Juan Darien .
Juan Darien cũng nói gần giống như các đứa trẻ khác . Bỗng ông thanh tra để tay trên vai nó và nói to :
-Không ! Tôi muốn trò nhớ lại những gì đã nhìn thấy cơ. Nhắm mắt lại xem nào ! Juan Darien nhắm mắt lại
-Được rồi . Ông thanh tra nói . Bây giờ trò nói xem đã thấy gì ở trong rừng nào , Mắt nhắm nghiền , Juan Darien im lặng một lúc trả lời :
-Con không thấy gì cả .
-Trò sắp thấy rồi đó . Hảy tưởng tượng bây giờ là 3 giờ sáng , ta vừa ăn xong , nói ví dụ vậy … Ta đang ở trong rừng , trời tối … Phía trước chúng ta có một con suối …T rò thấy gì nào ?
Juan Dien lại im lặng thêm một lúc nữa . Không gian chìm trong tĩnh mịch hoàn toàn . Bỗng người Juan Dien run lên , rồi nó cất gịong chầm chậm gần như là tiếng vọng từ nơi xa xăm tới ;
-Con thấy những viên đá vừa lướt qua và những cành cây bị cong lại ….Và mặt đất …..con thấy những lá vàng bị đá đè .
-Khoan đã !Ông thanh tra ngắt lời . Trò thấy những viên đá và lá vàng ở tầm cao nào ? Ông thanh tra biết rõ ở những rừng loài thú dữ sau khi ăn xong thường đi uống nước và ở
loài hổ , báo trên đường lết ra suối thường thấy các phiến đá ngang tầm mắt mình .
-Trò thấy phiến đá ngang tầm cao nào ? Ông hỏi lại . Mắt vẫn nhắm nghiền , Juan Dien trả lời :
-Lướt trên mặt đất …sượt ngang vành tai …..Những lá vàng bay lên khi có hơi thở chạm đến …..Và con cảm thấy hơi ẩm của đất bùn ở …….
Juan Dien bỗng ngừng lại !
Ở đâu ? Tiếng nói cương quýêt của ông thanh tra cất lên . Trò cảm thấy hơi ẩm ở đâu ?
Ở ngay 2 hàng ria mép . Tiếng nói khàn khàn của Juan Dien cất lên , rồi em sợ hãi mở choàng mắt . Hoàng hôn đã buông xuống , qua cửa sổ mọi người nhìn thấy cánh rừng đang chìm dần trong bóng tối .Bọn trẻ không hình dung được sự nguy hiểm của sự suy tưởng vừa qua , chúng cũng không cười nỗi bộ ria mép tưởng tượng của Juan Dien vì thấy khuôn mặt của nó trắng bệch thảm hại.
Giờ lên lớp đã hết . Tuy không phải là người ác , nhưng cũng như mọi người sinh sống gần rừng , ông thanh tra căm ghét một cách mù quáng loài hổ báo nên liền nói nhỏ với thầy giáo :
-Phải giết ngay Juan Dien . Nó là con thú dữ của rừng xanh , có thể là loài hổ đó . Ta phải giết nó nếu không sớm muộn thì nó cũng giết sạch bọn ta . Cho đến nay thú tính của nó chưa thức dậy , nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện đó .Nếu cứ để nó ở lẫn lộn với chúng ta , nó sẽ ăn thịt hết cả cho coi . Ta phải giết nó trước .Nhưng trước mắt với tình trạng nó như vậy , ta khó chứng minh cho mọi người thấy nó là hổ được . Trông nó như người thật và cái gì đụng đến con người cũng phải thận trọng . Ở thành phố tôi quen một người dạy thú . Chúng ta sẽ mời ông ta đến . Ông ta sẽ biết cách làm cho Juan Dien trở về với xác hổ . Mà dù không biến được nó trở về lại thành hổ , chí ít ta cũng làm cho mọi người tin và đuổi nó về rừng . Phải mời ông dạy thú đến ngay trước khi Juan Dien trốn mất .
Nhưng Juan Dien không nghĩ đến việc chạy trốn . Làm sao nó biết được mình không phải là người khi mà cuộc đời nó chỉ biết thương yêu tất cả mọi người thậm chí không thù ghét đến những con vật có hại .
Nhưng một đồn mười , mười đồn trăm , cả làng xôn xao về nó . Không ai trả lời nó một câu , mọi người ta lánh nó và đêm đêm họ theo dõi nó chặt chẽ . Mãi rồi Juan Dien cũng cảm thấy lạ :L
-Ta có gì nhỉ ? Sao mọi người đối xử với ta như vậy ? Juan Dien tự hỏi . Đến một ngày nọ lũ trẻ bắt đầu hét vào mặt nó :
-Cút đi !Cút về quê mày đi !Cút đi !
Cuối cùng thì người dạy thú cũng đến . Khi Juan Dien đang nấu súp ăn thì nghe thấy tiếng ồn ào của mọi người đi về phía mình . Nó chưa kịp hỏi xem có chuyện gì thì đã bị người ta túm lấy , lôi đến chỗ ông dạy thú !
-Nó đây !Mọi người vừa hò hét vừa xô đẩy nó . Chính nó đấy ! Con hổ đấy !Chúng tôi không muốn biết gì về nó nữa . Ông phải bắt nó bỏ ngay vóc dáng con người , rồi chúng ta sẽ giết nó .
-Bọn trẻ con , bạn đồng học mà nó xiết bao yêu mến , cùng với ông già , bà cả đồng thanh gào thét :
-Con hổ đó !Juan Dien sẽ nuốt sống chúng ta !Phải giết Juan Dien !
Mới 12 tuổi đầu , Juan Dien chỉ biết khóc khi bị những trận mưa roi quất vào người . Đám đông bỗng tản rộng ra cho ông dạy thú , chân đi ủng bóng lộn , áo khoác màu đỏ , tay cầm roi , tiến lại phía Juan Dien . Ông ta chăm chăm nhìn đứa bé :
-À !Ta thấy rõ mi rồi !Ông ta nói .
Mi có thể lừa dối mọi người , nhưng không thể qua nổi mặt ta . Ta đã nhìn rõ mi là con hổ
. Dưới chiếc áo sơ mi kia , có những vết lông hổ đấy !Để xem chó săn sẽ phân biệt ngươi là hổ hay người !
Một giây sau , họ đã lột hết quần áo của Juan Dien và đưa nó vào chuồng thú .
Thả chó săn vào chuồng !Người dạy thú quát to . Hãy đầu hàng các vị chúa của rừng xanh đi , Juan Dien !
Bốn con chó săn hung dữ đã được lùa vào trong chuồng .
Ông dạy thú tin chắc rằng bốn con chó săn đó sẽ ngữi được mùi hổ trên làn da trần trụi của Juan Dien và sẽ cắn tan xác nó ra .
Nhưng cả bốn con chó săn cũng chỉ thấy Juan Dien là cậu bé hiền lành vẫn yêu quý những con vật có hại . Vừa ngửi thân thể của Juan Dien , chúng ngoe nguẫy đuôi một cách hiền lành .
-Xé xác nó đi !Nó là hổ đấy .
-Cắn đi !Cắn đi !mọi người la hét , nhưng bầy chó chỉ sũa vang và chạy cuống cuồng trong chuồng không biết cắn xé vào ai .
Cuộc trắc nghiệm không đưa lại kết quả .
-Được thôi . Người dạy thú la to . Chẳng qua đây là những con chó hoang mang dòng máu hổ nên không nhận ra mi . Nhưng ta biết rỏ mi , Juan Dien . Chúng ta sẽ xem xét kỹ mày –Ông giơ cao roi da và bước vào chuồng thú – Hổ đâu – Ông ta lại quát to . Mi đang đứng trước một con người đấy . Mi là con hổ . Ta thấy rõ dưới làn da ăn cắp của ngươi – mi đã dấu những vệt lông hổ . Hãy phô những vệt lông hổ đó ra đi .
Rồi ông trút lên người trận trụi của Juan Dien một trận mưa roi khủng khiếp . Chú bé đáng thương chỉ biết rên rỉ giữa tiếng la hét của đám đông :
-Hãy phô hết vết lông hổ ra đi !
-Trời ơi !Em chết mất . Juan Dien nói to .
-Hãy phô vết lông hổ ra đi !Mọi người đáp lại .

Cuối cùng thì cuộc tra tấn cũng kết thúc . Tấm thân đẫm máu của Juan Dien nằm bẹp trong một góc của chuồng thú . Nó vẫn sống và khi được kéo ra , vẫn còn đi được . Nhưng có lẽ chẳng có ai phải trải qua những đớn đau như vậy .
Đám đông lôi nó ra khỏi chuồng thú , đẩy nó đi giữa đường làng . Đi một bước lại bị bọn trẻ con , người lớn ngã dúi dụi .
-Cút đi , Juan Dien !CuÙt đi về rừng đi !Cút đi về rừng đi , đồ con hổ , đồ trái tim hổ !Cút đi
,Juan Dien !
Ai ở xa không đẩy , không đánh thì ném đá .
Juan ngã sấp xuống , hai tay bé bỏng chới với tìm chỗ dựa . Cũng thật trớ trêu thay , cũng vừa lúc ấy có bà mẹ đang bế con đứng ở cổng nhìn thấy động tác cầu khẩn đó ngỡ là Juan Dien muốn giật con mình
-Trời ơi !Nó định cướp con tôi này !Người đàn bà gào lên . Nó giơ tay ra để giết con tôi . Nó là một con hổ !Phải giết nó đi , đừng để nó ăn thịt con chúng ta !
Thế là lời tiên đoán của con rắn già đã trở thành sự thật : Juan Dien sẽ chết khi bị một bà mẹ đòi lại cuộc sống của nó và đòi lại trái tim con người mà một bà mẹ khác đã cho nó
Nghe thấy thế , đám người càng cuồn nộ hơn nữa . Hai mươi cánh tay giơ cao những tảng đá định đè bẹp Juan Dien , thì bỗng người dạy thú cất giọng khàn đục ra lệnh :
-Chúng ta hãy dùng lửa đánh dấu vết lông hổ cho nó đi !Hãy thiêu sống nó bằng ngọn lửa của pháo bông !
Trời tối hẳn khi mọi người đưa nó đến một bãi đất hẹp , nơi một đài cao có ngọn lửa xung quanh đã được dựng sẵn . Juan Dairen bị trói chặt giữa đỉnh cao nhất . Họ châm lửa và dây lửa bén rất nhanh , chẳng mấy chốc cả đài cao đã bốc cháy đùng đùng .
Đây là ngày cuối cùng đội lốt của mi Juan Dairen !Đám người gào to hãy phô ra các vết lông hổ đi !
-Xin lỗi ! Xin lỗi ! Đứa bé cố gào to và thật quằn quại trong vòng lửa và đám mây khói . Các vòng lửa vàng và đám mây khói . Các vòng lửa vàng đỏ xanh liên tục . Các đường lửa cắt nhau thành những vòng cung lớn , ở giữa là Juan Dairen đang quần quại vì toàn thân bị lửa vây bọc
-Hãy phô ra các vết lông hổ đi !ở phía dưới mọi người vẫn cố gân cổ gào thét . Không mà
, con xin lỗi mọi người . Con là người chứ đâu là hổ . Chú bé đáng thương vẫn còn đủ sức kêu lên . Một lưỡi lửa nữa bén vào thân hình làm nó rung lên bần bật và thay đổi dần . Đám reo hò trước thắng lợi vì đã thấy hiện lên dưới làn da người những vết đen chạy song song và hằng sâu của loài hổ . Hành động ghê gớm đã đạt mục đích : ở trên cao chú bé ngây thơ không vẩn đục một chút tội lỗi đã trở thành một con hổ đang rên rĩ chờ chết
Lửa dần dần tắt . Một ngọn lửa cuối cùng cũng kịp bén vào dây thừng trói tay (đúng ra là trói chân hổ vì Juan Dairen đâu còn nữa !) và tấm thân hổ nặng nề rơi xuống đất . Đám người lôi nó ra vứt ở bìa rừng cho bọn chó sói đến ăn xác và tim của loài thú dữ .
Nhưng con hổ không chết nhờ khí trời mát mẻ ban đêm , nó đã tỉnh lại. Vô cùng đau đớn , nó bò lết vào rừng . Suốt một tháng trời nó không ra khỏi hang trú ẩn ở mãi tít trong rừng rậm và với lòng kiên nhẫn của loài thú dữ , nó nằm chờ cho các vết thương lành . Tất cả các vết thương đều kín miệng thành thẹo , trừ một bỏng sâu ở bên sườn thì mãi mãi không lành nên hổ phải lấy lá rịt vào .
Dưới hình hài mới nó còn giữ lại được ba điều : kỷ niệm sống động của quá khứ , sự khéo léo của đôi bàn tay mà nó dùng được như tay người và tiếng nói . Trừ những thứ đó ra nó hoàn toàn là một con thú dữ , không khác gì những con hổ khác .
Khi đã cảm thấy lành lặn , nó nhắn tất cả các con hổ khác trong rừng đến họp mặt trong đêm đó ở vườn mía lớn cạnh cánh đồng . Khi đêm vừa xuống , nó lặng lẽ đi về phía làng . Nó trèo lên cây cao, im lặng ngồi chờ . Ở phía dưới nó nhìn thấy những người phụ nữ đáng thương và những người nông dân mệt mỏi lầm lủi về nhà . Mãi sau mới thấy xuất hiện trên đường một người đàn ông đi ủng và mặt áo khoác đỏ .
Hổ co mình nhảy xuống nhẹ nhàng không gây tiếng động . Nó chồm lên người dạy thú và tát ngã ông ta chết giấc , rồi dùng răng ngoạm chặt thắt lưng tha ông ta về nơi đã hẹn với đồng bạn .
Ở đó , dưới những bóng cây mía im phăng phắt , các con hổ khác đang đi đi lại lại trong đêm tối , mắt sáng quắc . Tên dạy thú vẫn ngất lịm . Con hổ nói với bạn :
-Các anh em tôi đã sống 12 năm giữa loài người và sống không khác gì họ . Bây giờ tôi lại là hổ –Có thể sau này , với hành vi của mình, tôi sẽ xoá hết quá khứ . Hỡi anh em, tối nay tôi sẽ rũ bỏ mối dây cuối cùng nối liền với quá khứ .
Nói xong , nó ngoạm người dạy thú vẫn bất tỉnh trèo lên cây cao , trói chặt trên hai ngọn tre . Sau đó nó vung lá vàng lại châm lửa . Ngọn lửa nhanh chóng bốc lên ngùn ngụt .
Lũ hổ sợ hãi chạy toán loạn . Nhưng nó nói với chúng : “Cứ an tâm , anh em” . Cả bọn bình tĩnh quay lại ngồi nhìn lên .
Đám tre bốc cháy rừng rực như đài pháo hoa hôm nọ . Các đống tre nổ đì đùng và tàn lửa toé ra xung quanh muôn màu sắc . Khi bị bén lửa, người dạy thú mới bừng tỉnh dậy . Ông ta nhìn xuống thấy muôm vàng mắt hổ tím bầm đang ngước lên , thì hiểu ra tất cả :
-Xin lỗi, xin tha thứ cho tôi !Ông ta quằn quại gào to . Xin tha tội chết cho tôi .
Không có ai trả lời ông ta linh cảm như thượng đế đã từ bỏ và lại gào lên thảm thiết :
-Xin lỗi , Juan Dairen !
-Đây không có ai tên là Juan Dairen cả . Tôi không quen ai có tên như vậy . Đó là tên người còn ở đây chúng tôi là hổ cả . Nói rồi nó quay lại phía các bạn mình làm bộ không hiểu , hỏi lại :
-Có ai trong các bạn tên là Juan Dairen không?
Ngọn lửa đã leo lên đến đỉnh . Trong ánh lửa bập bùng có thể nhìn rõ tấm thân người bị trói đang cháy thành than .
-Tôi sắp xong việc rồi anh em ạ . Tôi chỉ phải làm nốt việc cuối cùng này nửa thôi .
Nó lại lên đường quay về làng . Đám bạn hổ bám theo sau mà nó không hay biết . Nó dừng lại trước một vườn cây sơ xác và buồn lặng . Nó nhảy qua tường rào đi qua nhiều cây gỗ hình thánh giá và bia mộ rồi dừng lại trước một đống đất không hề có chút điểm trang nào , nơi chôn cất thi hài người phụ nữ mà nó gọi bằng mẹ trong bấy nhiêu năm trời . Nó quỳ xuống như một con người thực thụ và giữ im lặng một lúc lâu .
-Mẹ ơi!Mãi sau con hổ thì thầm với giọng âu yếm –Giữa đám người nọ chỉ duy nhất mẹ là người hiểu được quyền thiêng liêng được sống của tất cả mọi sinh vật trong vũ trụ . Chỉ có mẹ duy nhất hiểu được rằng giữa loài người và loài cầm thú chỉ khác nhau có trái tim . Mẹ đã dạy con biết yêu , biết cảm thông và biết tha thứ . Mẹ ơi, con biết chắc lúc này mẹ vẫn nghe được lời con nói . Con mãi mãi là con của mẹ , dù sao này có thế nào đi chăng nữa thì con vẫn là đứa con duy nhất của mẹ !Mẹ yêu quý ơi , xin vĩnh biệt !
Khi đứng lên, nó bỗng thấy những đôi mắt tím sẫm của bạn bè đang đứng phía sau – Nó liền quay lại hoà mình vào đám đông . Từ trong đêm đen cơn gió nóng đem lại một tiếng súng nổ .
-Ở phía dưới rừng đó-Con hổ nói- Chắc đó là con người . Họ luôn đi săn , bắn giết và lột da các loài khác .
Nó quay lại nhìn phía làng xóm đang rạng lên dưới ánh lửa, nói to :
-Một loài giống vô phương cứu chữa . Từ đây đến phiên ta hành động .
Và quay lại phía nấm mồ vừa rồi , nó lấy bàn tay to tướng gỡ lá rịt vết thương ra , dùng máu mình viết lên cây thập tự , với nét thật to , những dòng chữ sau đây, ngay phía dưới tên người mẹ :
VÀ JUAN DAIREN
-Thế là xong ! Nó nói. Rồi hoà chung vào tiếng gầm rú của các anh em cùng loại hướng về làng , nó thốt lên lời cuối cùng :
-Và bây giờ quay về rừng . Mãi mãi là hổ !s
 


NHỮNG NĂM DẦN TRONG LỊCH SỬ VIỆT NAM
-Bính dần 906 Họ Khúc dấy nghiệp .
Khúc Thừa Dụ làm tiết độ xứ Giao Châu.
-Bính dần 966 Loạn 12 sứ quân .
-Nhâm dần 1242 Trần Thái Tông chia nước làm 12 bộ.
-Mậu dần 1278 Trần Nhân Tông lên ngôi.
-Giáp dần 1374 Mở khoa tiến sĩ (trước chưa dùng học vị này ).
-Giáp dần 1434 Lê Thái Tông lên ngôi.
-Canh dần 1470 Lê Thái Tông chiến thắng Chiêm , bắt Trà Toàn lấy Đại
Chiêm , Cổ luỹ.
-Canh dần 1530 Mạc Đăng Doanh lên ngôi.
-Giáp dần 1634 Trịnh Giang cấm không cho mua sách giáo khoa của Tàu , để
trong nước in lấy.
-Mậu dần 1698 Nguyễn Hửu Kính kinh lược Chân Lạp .
-Nhâm dần 1782 Tây Sơn thắng Nguyễn ở Cần Giờ.
-Bính dần 1806 Lê Quang Định soạn xong bộ Nhất Thống Trí .
-Bính dần 1814 Khởi nghĩa Cao Bá Quát .
-Bính dần 1866 Phan Thanh Giản kinh lược ba tỉnh Tây Nam Bộ , tự Đức xây Vạn niên cơ – khởi nghĩa Đoàn Hữu Trưng .
-Canh dần 1890 Chủ tịch Hồ Chí Minh ra đời.
-Canh dần 1950 Các nước XHCN đặt quan hệ ngoại giao với Việt Nam .

VÀI NHÂN VẬT TUỔI DẦN CÓ ĐÓNG GÓP VỚI LỊCH SỬ VIỆT NAM

-1218 Trần Cảnh , vị vua mở đầu cơ nghiệp nhà Trần .
-1650 Nguyễn Hửu Cảnh , người có công mở mang đất nước phía Nam
-1740 Ngô Thì Nhậm, làm quan cho Trịnh Sâm , rồi ra giúp Tây Sơn.
-1842 Hồ Bá Oân, vị quan chống Pháp ở Nam Định .
Các lãnh tụ Cần Vương : Đinh Công Tráng (Ba Đình)
Nguyễn Phạm Tuân (Quảng Bình)
Trần Văn Dư (Quảng Nam)
-1866 Tôn Thất Đạm , con trai Tôn Thất Thuyết , tử thủ bảo vệ vua Hàm Nghi .
-1878 Ngô Văn Chiêu , người sáng lập đạo Cao Đài .
-1890 Duy Tân , nhà vua cầm đầu khởi nghĩa bị Pháp đày . Lương Ngọc Quyến , chủ trì khởi nghĩa Thái Nguyên .
-1890 Hồ Chí Minh người sáng lập ra Đảng Cộng Sản Việt Nam và nước VNXHCN
-1902 Các chiến sĩ có vai trò chỉ đạo trong Đảng Cộng Sản Đông Dương qua các thời kỳ : Nguyễn Phong Sắc – Phan Đăng Lưu – Châu Văn Liêm – Trương Văn Lĩnh – Hà Huy Tập .
-1914 Các tướng nổi danh : Huỳnh Văn Nghệ
Nguyễn Chí Thanh
Lê Trọng Tấn


CÁC NHÀ VĂN NGHỆ SĨ CÁC NHÀ NGHIÊN CỨU TUỔI DẦN Ở VIỆT NAM
-1218 Trần Cảnh (Thái Tông)
-1230 Lê Văn Hưu
Trần Trung
-1254 Lý Đạo Tái (Huyền Quang).
-1410 Trình Thanh
-1434 Qúach Đình Bảo
Đỗ Cận
-1446 Đỗ Nhuận
Kiều Phúc
-1482 Nguyễn Giãn Thanh
-1506 Lê Quang Bí
-1698 Võ Phương Đề
-1722 Phan Huy Cẩn
-1746 Ngô Thì Nhậm
-1770 Nguyễn Aùn

Lê Ngọc Hân
-1782 Phan Huy Chú
-1794 Dương Bá Cung
Trương Đăng Quế
-1830 Nguyễn Văn Oân Nguyễn Nhược Thị Phan Văn Trị
-1842 Học Lạc
Hà Đình
Cao Xuân Dục
-1854 Lương Văn Can Hoàng Văn Hoè Kiều Oánh Mậu
-1866 Đặng Nguyên Cẩn
Phan Mạnh Danh

Từ Diễn Đồng Trương Gia Mô Nguyễn Đỗ Mục Trần Cao Vân
-1878 Ngô Đức Kế
-1890 Hoàng Đức Hậu Nguyễn Văn Ngọc Phạm Phú Tiết
-1902 Hoà Bằng
Trần Văn Giáp Phan Văn Hùm Đặng Thái Mai Vũ Ngọc Phan Tống Phước Phổ Ca Văn Thỉnh
-1914 Lã Xuân Choắt Nguyễn Tiến Chung Văn Chung
Dịu Hương Vũ Ngọc Hồi Thôi Hữu
Bình Nguyên Lộc
Huỳnh Lý
Hoàng Xuân Nhị Nguyễn Nhược Pháp Mộng Tuyết
-1926 Trần Bảng
Nhị Ca
Nguyễn Tài Cẩn
Trần Dần
Trần Bạch Đằng
Hổ Khải Đạt
Huy Du
Siêu Hải
Vũ Hạnh
Phạm Hổ Chính Hữu Thôi Hữu
Vũ Ngọc Khánh
Châu Loan
Hữu Mai
Sơn Nam
Lương Quy Nhân
Phạm Đình Sáu

Nông Viết Toại Võ Huy Tâm Nguyệt Tú
Trần Hữu Thung Trần Đình Vân Phan Vũ
-1938 Hoài Anh
Triệu Bôn Nguyễn Huệ Chi Hoàng Lại Giang Phan Ngọc Khuê Mai Lan (Tuồng )
Thúy Ngọc (Xiếc ) Lữ Phương
Lê Sơn
Thúy Toàn
Trần Thị Băng Thanh
Ca Lê Thuần
Vương Trung
Tường Vi
-1950 Thanh Hoa
Đỗ Trung Lai Nguyễn Hồng Ngát Thái Bá Tân
Hoàng Thanh
Nguyễn Huy Thiệp
Khuất Quang Thụy

MỘT SỐ NHÂN VẬT ĐẶC BIỆT SINH NĂM DẦN
-1254 Marco Polo , thương gia Italia mở đường tơ lụa . Đặc biệt sống ở triều đình Trung Quốc
14 năm
-1530 Ivan bạo chúa lên ngôi Nga hoàng từ 16 tuổi , đánh bại giặc Tácta , giết cả kẻ thù , bạn và con trai
-1542 Tokugwa Leygasu , vị Nhật Hoàng đã kiến tạo nên thủ đô Đông Kinh (Tokyo)
-1638 Louis XIV , vị vua Pháp lên ngôi năm 4 tuổi . Cai trị suốt 72 năm , dân gọi là Vua Mặt
Trời vì triều đại rất thịnh , nhưng lại chết trong cảnh cô đơn
-1758 -James Monroe , tổng thống Mỹ từ năm 1817 , có chính sách nổi tiếng là chính sách không can thiệp (lý thuyết Monroe)
-Horatro Nelso , vị đô đốc hải quân số một của hải quân Anh và của cả thế giới (đi lính từ năm 15 tuổi )
-1818 Các Mác ra đời
-1866 Mac Donald , lãnh tụ công đảng nước Anh 1911 , lên làm thủ tướng 1929
Tôn Nhật Tiên , tổng thống Trung Hoa dân quốc
-1878 Yoshida Shgeru , thủ tướng Nhật , đã đưa nước Nhật sau đại chiến II vượt khỏi tàn phá của chiến tranh
-1890 Chủ tịch Hồ Chí Minh ra đời
-1902 Chales Lindborgh , người tiên phong của ngành hàng không đã bay từ New York đến Pari
(5800 km) trong 33 giờ
-1914 Tenzing Norgay , người đã tiến hành 18 cuộc thám hiểm đến Himalaya , ngày 29-05-
1953 đã chinh phục đỉnh Evrest (cùng với một người nữa )

Up
Down

Copyright © 2007 TreToday.net