12 CON GIÁP

HỔ CÓ NGHĨA
(Lan Trì kiến văn lục)
Một đêm nọ , bà đỡ Trần người huyện Đông Triều nghe tiếng gõ cửa . Quen lệ bà với túi thuốc , mở cửa nhìn ra , song chẳng thấy ai . Thoắt có con hổ lao tới cõng bà đi . Bà sợ chết lịm . Khi tỉnh, thấy hổ dùng một chân ôm chặt bà , chạy như bay . Hễ gặp bụi rậm , gai góc thì dùng chân kia rẽ lối , chạy vào rừng sâu .
Bỗng hổ thả bà xuống , bên cạnh con hổ cái đang lăn lộn cào đất . Bà tưởng nó định ăn thịt mình , bất giác run bắn , không dám nhúc nhích . Lúc sau , hổ đực cầm tay bà nhìn hổ cái , nhỏ nước mắt . Bà định thần nhìn kỹ , bụng hổ cái như đang có vật gì cuộn lên cuộn xuống thì biết ngay là nó đang khó đẻ . Sẵn thuốc trong túi , bà liền hoà với nước suối cho uống và xoa bóp bụng cho nó . Lát sau hổ đẻ được . Hổ đực mừng rỡ liếm láp , đùa giỡn với con . Còn hổ cái nằm phục xuống , dáng mệt mỏi lắm .
Lát sau , hổ đực quỳ xuống bên một góc cây , lấy chân đào lên một cục bạc . Bà đỡ biết hổ trả công mình cầm lấy . Hổ đực đứng dậy vừa đi vừa quay lại nhìn bà như ra hiệu . Bà lần
theo hổ ra khỏi rừng . Trời sắp sáng , bà đưa tay ra hiệu “ Xin chúa rừng quay về . ” Hổ cuối xuống vẫy đuôi , ra dáng tiễn biệt . Bà đã đi khá xa , hổ còm gầm lên một tiếng rồi mới quay vào rừng .
Bà đỡ về đến nhà , cân bạc hơn 10 lạng. Năm ấy mất mùa , nhờ có số bạc ấy bà mới sống qua đựơc .
00o
Một tiều phu ở huyện Lạng Giang đang bổ củi ở sườn núi . Bỗng thấy dưới thung lũng phía xa , cây cỏ rung động liên hồi , mới xách búa chạy xuống xem sao . Trước mắt là một con hổ trán trắng , đang chồm lên vật xuống cào bới đất , thỉnh thoảng lại lấy chân móc vào họng , trong miệng máu me , nhớt dãi trào ra . Hình như có khúc xương mắc ngang họng nó, bàn chân hổ thì to , càng móc xương càng cắm vào sâu . Bác tiều sẵn quắt rượu giắt theo , ngửa cổ tu mấy ngụm lấy mạnh rồi trèo lên cây gọi to :
-Cổ họng mày đau lắm phải không ? Đừng cắn ta , ta sẽ lấy xương hóc ra cho !
Hổ chừng nghe hiểu , nằm phục xuống ngay , há miệng nhìn bác tiều , ra dáng cầu cứu . Bác tiều yên tâm tụt xuống , cho tay vào cổ họng hổ , moi ra một chiếc xương bò , to như bắp tay
. Hổ liếm mép , nhìn bác tiều rồi bỏ đi . Bác tiều nói với theo :
-Nhà ta ở thôn Mỗ . Được miếng gì lạ thì nhớ đến nhau nhé !
Một đêm nọ , bác đang ngủ , nghe ngòai có tiếng hổ gầm dài , giọng sắc , không bình thường . Sáng ra , thấy một con nai chết nằm đó .
Hơn mười năm sau , bác tiều chết . Đang hạ huyệt , bỗng nhiên có con hổ nhảy tới . Người đưa đám bỏ chạy cả . Từ xa , họ quay lại thấy hổ cứ dụi đầu vào quan tài gầm lên , vòng quanh huyệt vài vòng rồi bỏ đi . Từ đó về sau , cứ đến ngày giỗ bác tiều , hổ lại mang đến trước cửa không dê thì lợn .


THẦN HỔ
Làng Ngọc Cục ở huyện ta khi xưa truyền rằng vẫn thờ yêu hổ , phải bắt người làm vật hy sinh để cúng . Cứ mỗi năm , trong làng phải một người làm chủ tế . Người chủ tế phải lừa dỗ kẻ hành khách nào đi một mình , bắt lấy , giam ở hầm dưới đất và đem mài da gót chân cho mỏng đi , đến khi tế thần thì giết , thái nhỏ trộn lẫn với thịt trâu , thịt bò mà cúng . Cúng rồi thừa huệ cùng ăn . Người nào gặp được miếng thịt người thì hí hửng lấy làm mừng , cho là cái triệu năm ấy được thuận lợi . Sau đó, một người chủ tế đem giam người ở hầm dưới đất , thế nào người ấy , nhân lúc chủ nhà đi vắng , thoát ra nhưng gót chân bị mài mỏng , không thể đi được
,đành phải bò khúm núm mà trốn đi . Người ấy lên đến trấn thành , mách tỏ sự ấy . Người làng Ngọc Cục phải chạy đút lót quan Trấn Tướng mới yên . Từ đấy trở đi , tế thần phải giết trâu bò thay . Nhưng bắt được người nào đi đựơc một mìn , cũng vẫn đem giết để tế , đó cũng như cái tục Nhâm Ngao tế thần Xương Cuồng vậy . Từ năm canh thân (1800) trở về sau , thói ấy mới bỏ
, nhưng hành khách đi qua làng ấy vẫn còn khiếp sợ .
Phan Đình Hổ
( Vũ trung tuỳ bút )


HOÁ HỔ
Mỗ là người Sơn Vi , vào rừng lạc đường , gặp một ông cụ già cởi áo mặc cho và dặn đi sau . Anh ta ngứa ngáy, một lúc thấy mình thành hổ . Các con hổ khác kéo đến cùng anh ta thân cận , cùng nằm cùng ở , được thịt thì chia cho ăn . Một hôm về nhà , nghe thấy vợ đương khóc , anh ta thương xót gầm lên . Vợ sợ hãi khua thanh la để doạ , anh ta phải bỏ đi . Mỏi mệt nằm trên tảng đá , lại thấy ông già đến bảo :
-Cái áo mượn của ta ngày trước , giờ phải trả đây .
Nói rồi , cưỡi lên bụng anh ta , lấy gươm rạch lột da ra , đau tưởng chết được . Ông già bổng đi đàng nào mất . Nhìn thì mình đã trở lại như xưa ; vội vã về nhà thì sắp đến kỳ giỗ đầu . Vạch lưng ra , trên lưng hãy còn vết lông .
Chao ơi ! Mỗ là hổ mà lại là người , người mà lại là hổ , lạ lùng thật không nói hết.
Nguyễn Aùn
( Tang thương ngẫu lực)
 

VÕ TÒNG CỦA VIỆT NAM
(Một mình diệt hai hổ dữ sau cuộc đọ sức đêm trường )
Aáy là vào những năm 1966-1967 . Máy bay Mỹ đánh phá ác liệt miền Bắc , gia đình tôi sơ tán về huyện Gia Lộc Hải Dương , ở nhờ nhà ông Vạn , chủ nhiệm quỹ tín dụng xã . Vào buổi tối mùa đông tại quê , tôi đã được nghe câu chuyện sống động này mà hai người trong cuộc vừa về xuôi thăm gia chủ . Người con , rất khó đoán tuổi , hồi chiều tôi đã biết qua hai cánh tay như thép của anh ta khoá chặt cổ con nghé tơ hợp tác xã lồng lên khi có báo động , pháo phòng không nổ vang trời . Điều đập vào mắt mọi người nữa là cái đầu trọc lốc đầy sợi và đôi mắt trông dài dại . Ông bố đã sáu mươi tuổi nhưng hầu như năm tháng và cuộc đời lam lũ chưa chạm gì tới pho tương đồng hun này với những mảnh cơ rắn chắc căng rõ dưới làn vải tơ tằm nhuộm màu vỏ già . Tóc và chòm râu quai nón mới điểm vài sợi trắng viền khít khuôn mặt chữ điền chưa có mấy nếp nhăn . Chỉ khi ông lão cau mặt , ra hiệu cho người con thì đôi mắt mới có vẽ dữ
,còn bình thường trông thật hiền lành và ánh tỏ vẻ rí rửm nửa . Đôn hậu nhất là nụ cười và giọng nói ;đúng là cái chân chất của đồng ruộng .
Tối hôm đó chiều lòng mọi người , cơm nước xong , ông cụ vào chuyện ngay .Tất cả quây quần bên hai chiếc chiếu dưới ánh trăng
“……Chán cảnh nghèo , tôi cùng bà nó và hai cháu gái bỏ đất tiền hải lên mạn ngược .Ấy gia bản gì đấy chú ạ ; ông cụ mấy lần trúng sát hoạch trường huyện , đã cắp giáo theo ông cụ Đề Thám để đánh Pháp , tôi cũng võ vẻ chữ nghĩa và được truyền vài đường côn , kiếm …..Vất vả mấy mãi rồi mới có được căn nhà bán sơn , bán địa ở bản Mường Eùn , Mèo Vạt , cách đường cái quan số 6 chừng trên một ngày rưỡi đường trèo đèo , lội suối . Vách hậu nhà sát ngay rừng , đêm đêm náo cả lên , có khi rõ mồn một tiếng khìn khịt đánh hơi của ông ba mươi …..Sau hai năm làm ăn quả có khấm khá hơn dưới xuôi ,rồi trời lại cho mụn con trai . Chúng tôi đưa mất sang cái dáng lù lù như những tảng đá xếp liền nhau đã cất tiếng gáy khò khò . Tôi đặt tên cháu là Tỵ ;nó sinh năm Tân Tỵ mà .
Một chiều cuối năm , đang cố giẫy thêm ít luống trên nương , bỗng thấy sốt ruột lạ . Linh tính như đã có chuyện chẳng lành , phải về thôi ! Vừa nào tới sân , thấy chỉ một mình bu nó ở bếp , tôi giật mình hỏi dồn dập : con đâu ? Thằng Tỵ đâu ? Nó đâu rồi ? – Bám như đĩa đói , chúng nó chưa về , tôi đặt lên trên nhà ……Không đợi bà ấy nói hết câu , tôi lao lên nhà ngang
…..chiếu chăn lung tung , vết chân hổ , phân hổ …..” Hổ !Hổ !Hổ bắt mất thằng Tỵ rồi !Làng nước ơi !Bà giết con tôi !Bà không biết nó về núi Miễu mấy tháng nay ư ? Tôi thét lên tưởng có thể bóp chết ngay bà ấy ……Nhưng cụ cũng đã lăn quay ra gào khóc con , miệng lảm nhảm : Trời ơi !Tôi tưởng hổ đã bị lính quan bắt chết rồi !bà con hàng xóm đã đổ đến đầy sân . “Tôi quyết định đi tìm thằng bé ” . Và , bất chấp mọi chuyện can ngăn , tôi hối hả chuẩn bị . Trước hết là phải mài sắc cây kiếm . Nó là dao để che mắt quan thôi , chứ nó là thanh trường kiếm , bản to như đại đao , rèn bằng díp toa tàu hoả , có thể đánh cả bằng hai tay như kiếm Nhật . Một nhác bổ có thể cắt ngọt gốc lồ ô . Kiếm có bao và quai đeo cẩn thận . Hằng ngày tôi vẫn cất kỹ , đi nương đã có dao quắm . Một võng gai , hai bao tượng trưng và dây , tã mà mảnh chăn , gùi địp , mo cơm nếp , bương nước , không quên đôi hài xảo , bao diêm . Bà con hầu như ôm chặt lấy tôi : Đừng , đừng liều , anh Thìn , định để vợ con ai nuôi …..Số cháu trời đã định ….Tôi vùng vẫy
:Không !phải một sống hai chết với nó !Còn nước còn tát ……Và nói to cho át tiếng mọi người
:Hôm nay là mười bảy tháng chạp , nếu tôi không về thì bu nó nhớ lấy mà cúng giỗ …..Ba lạy này xin tạ với bà con , nếu có mệnh hệ nào thì vợ dại con thơ …….Hầu hết trai tráng tình nguyện theo tôi . Không thể dừng được , tôi thuận để ba người thân thích nhất cùng đi , nhưng y ước họ chỉ trợ thủ ở vòng ngoài . Đông quá , rầm rộ sẽ làm hổ cắp mồi đi mất .Trong một ngàn lần thì vẫn còn một lần để tin rằng thằng bé vẫn chưa chết mà nếu đã xỉu thì phải tìm được bằng xác con . Nhìn lại vợ con lần cuối , mụ đã ngất xỉu , con cái chỉ biết khóc gọi bố .
Ra khỏi bản , chúng tôi cắt ngang nương chạy lúp xúp , cứ núi Miễu mà tiến vì tin chắc nó chỉ ở đó , hay nói cho đúng là trước tiên là phải thăm dò hướng này đã .Xăm xăm mãi cho đến lúc mặt trời đỏ như máu đã xuống dưới chân rừng …Đây rồi !Tôi ra hiệu cho ba người dừng lại , tìm ngay chỗ mai phục . Là ngọn núi đơn độc lấn vào nương bản nhưng xưa nay chưa ai dám mạo hiểm lần vô . Nghe nói trăn rắn như mắc võng . Hang hổ có cái bàn đá , cứ đêm ba mươi tết
, đúng giao thừa , chúa sơn lâm cõng về một con heo để tế sơn thần . Tôi rút kiếm cầm sẵn trong tay , lách qua bìa rừng . Chỉ khoảng 20 bước đã nghe thấy tiếng trẻ em khóc thét lên từng hồi . Tiếng con tôi ! Lòng như lửa sôi , nhưng miệng vẫn ngậm tăm ; hổ có thể xông ra bất cứ lúc nào . Tiếng khóc giúp tôi định hướng rất nhanh . Kìa ……thằng Tỵ ngồi giữa , mảng trăn vẫn còn ở trên người , ba con hổ con ba bên . Chúng vừa nhảy tới nhảy lui qua đầu thằng bé , vừa giựt tóc , cào , cắn làm cho nó rú lên chứ không phải khóc nữa . Thì ra hổ còn để mồi cho nó giỡn , chúng chắc lại lao đi . Lập tức , tôi xốc tới , cố nén mà vẫn bật thành tiếng . Con ơi !Trời ơi !Đầu nó đầy máu !Một tay giằng lấy con tay kia xỉa cho lũ ác ôn mấy nhát ,có con bị tiện làm đôi

Gớm thật , mới nhỉnh hơn chó nhà một năm tuổi mà chúng nhe răng gầm gừ , cứ nhảy xổ vào .Ấn con vào gùi , thít chéo bao ruột tượng ở phía trên , tôi phóng ra ngay , tới nương khóat tay cho ba người thập thò ở xa …chạy ! Thằng bé vẫn khóc , tôi phi như ngựa , bên tai chỉ nghe rù rù , ràn rạt …Bỗng tiếng hổ nằm vang núi rừng . Nó đuổi ! Tiếng rống kéo dài , vách đá dội lại nghe như có cả tiếng phèn la của thầy Mo bắt ma . Nó chạy theo sát lưng … May quá , cây chò ! Cây cổ thụ đứng ven nương hàng ngày tôi vẫn trú mưa hoặc tót lên chặt ba sát ngọn nghỉ trưa . Lẹ hơn cả phi thân ,chân đạp , tay cướp lấy cành , chỉ thấy một nháy mắt tôi đã quặp lấy chổ ngồi hằng ngày ,kiếm cũng nằm chắc trong bao tự lúc nào . Nhưng cùng một lúc hàng loạt tiếng soạt sắc lạnh như mưa đạn găm vào cây chò ,vuốt hổ! Nghe tiếng gầm , tôi biết chắc là hai
con . Mặc chúng mày , hổ không trèo được như mèo . Những cành thấp chính tay tôi gạt hết , chỉ chừa lại tí mấu làm bậc . “ Tao cứ việc của tao đã ”. Tôi mắc võng , lót chăn , lau máu ở đầu thằng bé rồi ủ con vào . Nó không khóc đựơc nữa . Chăng đi chăng lại cho dây thật chắc rồi giở xôi bóp nhuyễn , ấn vào miệng thằng bé . Tôi cũng ăn đã . Trăng đã soi chếch vào . Tán cây thưa nên trông rất rõ đầu thú dữ lao lên . “ Trăng mười bẩy , sẩy giường chiếu ”, bản làng đã đi ngủ , mẹ con nó ở nhà … chợt nẩy ra một ý nghĩ tôi chụm tay hú lên liên hồi . Tiếng người hoà tiếng hổ rờn rợn vang xa . Biết đâu bà con sẽ … nhưng ai dám ?Chắc họ nghĩ tôi không về tức là đã bị hùm tha vào rừng sâu xé sác rồi ! Hay là cứ ôm cây ngồi chờ sáng ? Chắc hổ cũng không làm gì được ? Không phải trả thù ! Tài trai phải ra tay trừ họa cho bản làng ! Một cành cây to phía dưới rung chuyển , chúng nhảy thật cao ! Được rồi , tao sẽ quyết với chúng mày ! Tôi buộc người vào thân cây cho an toàn , cởi dây ở đuôi kíêm quàng vào cổ và vai , thét lên mấy tiếng cho oai rồi khoa đao , bổ xuống mấy đòn phủ đầu . Một con xám , một con vàng . Hai mặt hùm to như nồi rang , bốn mắt đỏ nọc lẫn ánh xanh lè như đom đóm , hơi thối phả lên cả chổ tôi . Tiếp mấy nhát nữa , vẫn hụt . Phải xuống thấp hơn một chút … Quả thật , trông ngay nhát đầu , tay tôi khựng lại , biết rõ mùi kiếm chạm mạnh sọ hổ . Say máu , chúng càng rống to , phóng lên như trâu điên . Lưỡi kiếm củng loang loáng phập xuống . Những nhát trúng nữa . Máu nhuộm mũi kiếm bắn cả vào tôi . Tôi reo lên như người đặt cạm thấy thú sa bẫy .
Bỗng tiếng thét im bặt . Tôi căng mắt nhìn xuống ; Chết ; bị thương ; Thấm đòn phải nghĩ… . Tôi định dướn lên chổ của thằng bé , thì sạt mạnh một cái cùng với tíêng gầm choáng tai
, ngay phía sau lưng . Thôi chết rồi , đất bên này cao hơn , lại có ngôi mộ của bà con cứ chất đá lên hàng ngày , ác thú ranh ma thật !
Nhanh như cắt , tôi đảo tay múa theo kiểu đánh cắp nách của siêu đao , tạch ngang mũi kiếm sang . Đường kíêm cực mạnh bay tới chỗ con xám , nó rống lên ngửa mặt nhào ngược , cuộn mình tung xuống . Mũi dao cũng đã phật vào đầu con hổ , nhưng tôi cũng phải rợn người trứơc sự tránh né lanh lẹ hơn yêu quái của ác thú . Nhưng vì nó lộn lại nên suýt đụng đầu con cái đang lao lên . Con này chới với lộn tránh . Chỉ cần một khắc lúng túng này của nó cho tôi đủ thời giờ lập lại cách đánh cũ ở khoảng cách rất gần . Hổ cái cổ hầu như bị cắt rời , rống lên như bò bị chọc tiết , cắm đầu ngay xuống . Chắc chắn nó không thể sống được nữa .
Tôi rút nhanh lên vị trí cao hơn nữa . Gà rừng đã le te gáy . Trăng xế xuống núi . Có lẽ đã sang canh ba . Cuộc chiến vẫn quyết liệt . Bỗng sau một nhát chém dướn theo , trời đất như quay cuồng , trăng xoay một vòng trong nháy mắt , dây an toàn có lẽ vuớng kiếm dứt , quá đà , tôi lộn xuống . Cành cây đập vào mặt , bụng . Tôi vớ vội nhánh quá yếu . Không có cách nào khác là phải buông tay , liệng người xuống . Chân chạm đất là tôi xuống ngay tấn chữ đinh , kiếm múa bao kín hai bên để cắt đòn lao tới . Hổ xám – con vàng đã nằm úp vào gốc cây khổng lồ không động đậy – hình như cũng bị bất ngờ nên lùi ra xa mãi ngoài vừng bóng . Nó phục xuống khá lâu
, và , bất thần đập đuôi phóng tới như tên bắn. Tôi xoay người né tránh , đảo kiếm vuốt theo đón hướng lộn lại . Mũi đón lõng chính xác này phập mạnh vào mặt thú dữ . Nó rống lên , lao về chỗ cũ , xoay người nhưng , không vồ tiếp … Nó chỉ còn một mắt .
Đôi mặt với ác thú dưới đất , mất mạng như chơi , dù nó bị trọng thương . Có lẽ chỉ nên công , thủ xoay quanh cây , cầm cự cho tới sáng … Ở trên kia , giữa tôi và hố có một khoảng cách cực gần , nhưng hòan toàn thuộc về lưỡi kiếm này làm chủ . Còn giờ đây , tuy vẫn có thể đánh trúng , song vì khó áp nên vết chém không nguy hiểm . Găm được mũi dao vào cổ nó thật rất khó mà chém vào sọ thì không ăn thua . Phải dùng đến miếng võ bí truyền , dù rất dễ nằm dưới vuốt của nó . Con này hay né mặt về sau , vỗ cao như chụp xuống mồi . Được rồi ! … Tôi đảo sang bên này , bên kia để đánh lạc hướng rồi bất thần xoay người chúi đầu như thua chạy buộc hổ phải lao vào hướng mình muốn . Cùng lúc là hoa gươm chém vô mặt , đường kiếm xuống theo hình cánh cung nhưng mũi vừa chạm đất là vặn ngược ngay lại , lưỡi chỉa về địch thủ , đồng thời phóng chân dùng hết sức bình sinh đà vào sống dao . Lưỡi kiếm bật lên như chớp , mạnh gấp bội phần so với đánh tay . Đây là miếng “ ẩn kiếm tòng sơn hiểm” na ná thế đà đao … đà đao sắm sẵn chước dùng … Tất cả đòn hư thực chỉ trong mấy giây và phải hết sức chính xác , người chỉ hơi né đi một ly . Hổ xám “ hữu dũng vô mưu ” trúng ngay thế độc . Tôi như bị cả thân thú trùm lên người , gươm oằn nặng xuống tay , xẻ vát suốt bụng , ức , yết hầu chúa rừng . Tiếng rú của nó sôi lên ùng ục , máu tung toé lên người tôi . Khối thịt hôi hám lao về phíasau , tôi bật ngay dậy , lướt theo đường kiếm đánh chận , nhưng nó không quay lại được nữa , đầu và găm vào bụi gai quất rừng . Tôi nhảy tới , đốn bằng cả hai tay một nhát vào huyệt chấm , rồi hai ba nhát tiếp như bổ củi . Nó quỵ hẳn chỉ còn cái đuôi quặn quẹo như con rắn . Tôi định lia đao cắt ngang nhưng lại thôi . Chưa hả giận , tôi lao sang hổ vàng xỉa mấy nhát vào mặt , cổ . Gà rừng gáy liên hồi , trăng xuống núi , sương dày đặc . Có lẽ đã canh tư . Liệu chúng có sống lại được ? Tôi bỗng thấy rờn rợn và trèo ngay lên cây , vít lá lau máu và kiếm , phía mũi oằng lại mẻ như răng cưa . Thằng bé nó ngủ thin thít . Tôi ủ lại cho con rồi tựa lưng vào chạc ba . Mồ hôi đầm đìa
, đầu mặt đầy bụi , máu , quần áo cũng vậy , khắp mình đau rát , may mà không chạm vuốt hổ . Bỗng cái mệt từ đâu ập tới , rã rời chân tay , lạnh buốt thấu xương , cổ khô như cháy . Tôi vớ ống nước tu một hơi rồi cuộn lá cây đánh lửa rít một hơi dài thuốc lào . Chưa bao giờ thuốc ngon như vậy ! Dựa vào gốc cây , kéo ruột tượng thắt ngang lưng , tôi thiếp đi lúc nào không biết…
… Hình như có tiếng gọi , tiếng hú , tôi bừng tỉnh . Vừng đông đã ửng …kia rồi , bản làng đi tìm . Tôi chụm tay hú đáp lại . Tiếng mỏ , tù và , thanh la náo động , gậy gộc tua tủa , có cả đuốc , ba anh hộm qua dẫn đầu tay lăm lăm dao quắm . Tiếng vợ con khóc gọi cha , chồng … Tôi hú tíêp và gọi to : “ ở đây ! ” rồi ôm con tuột xuống , vừa lúc đó mọi người ùa tới . Thấy hố hổ lù lù , họ giật mình nhào ra , cả ba “ dũng sĩ ” cũng vậy . Tôi nói to là hổ đã chết và đá chân vào xác chúng để ai nấy an tâm . Vợ tôi vồ ngay lấy con , thằng bé đã tỉnh ôm chặt cổ mẹ , hai chị cũng xúm lại . Bỗng bà nó rống lên : đầu con tôi sao thế này … Tôi phải nói rõ lý do , bà con tìm lời khuyên giải … Tiếng hò reo dậy đất , phèng la nện loạn xạ . Họ hoan hô , khen ngợi tôi … Họ dẫm chân lên xác hổ . Bây giờ tôi mới nhận thật rõ mặt kẻ thù : chúng to như bò mộng , đầu , mặt , cổ bị băm nát , con xám lồi một mắt , con vàng mất một tai . Mặt đất bị cày sới , máu khắp nơi . Khổ cho thằng bé , nhờ chân bọc kỹ nên răng hổ không ngoạm vào da thịt , nhưng dù chạy hết thầy hết thợ mà tóc vẫn không mọc lại nữa . Tính tình ngày càng bần thần , chỉ đựơc cái khoẻ như tượng đất , gặp con gì cũng muốn vật lộn .
Cụ ngừng kể , hút thuốc . Thằng cu Tí , con gia chủ chừng vẫn thòm thèm , lên tiếng giục
:
-Hai con hổ rồi sao , cụ kể tiếp đi …
-Ờ , ờ …. Hai xác hổ rồi nộp quan Châu, được thưởng hai chục bạc . Nghe nói quan giữ lại
một , một nhồi trấu cho quan đại lý tây .
Cậu anh cu tý đang học cấp ba hỏi tiếp :
-Chắc ai cũng phải phục , danh tiếng lẫy lừng. Cụ có đi dạy võ không ?
Giọng cụ trầm xuống :kể cũng nhiều nơi biết đến . Có nhà báo dưới xuôi lên nhưng gặp lũ lại thôi . Quan tri châu hứa ban cửu phẩm , cử suất cai nếu tôi chịu xung vào đội dõng … Chú tính danh vọng làm gì , có khi “ ta lại hại ta ” sao bằng nhà treo vách núi quạt gió , đèn giăng
!Còn võ nghệ ? Có gì là ghê gớm đâu ! Tôi chỉ học được 7 –8 năm , sau ông cụ cho là tính chưa thuần nên cương quyết không truyền nữa , bắt chuyển sang học chữ Thánh hiền . Cũng có vài lần lên đài thi đấu , nhưng cũng chỉ là trò trẻ hiếu động . Văn ôn vỏ luyện , rồi tay cày tay cuốc ,
mai một đi rồi . Cao cường như Châu Giang ( một võ sư danh tiếng , rất giỏi kiếm và phi tiêu , điểm huyệt , mới chết năm 1977 ở Nghệ Tỉnh ) cũng chỉ là một kiếp hiệp sĩ giang hồ so vai rụt cổ bên cổ bàn đèn . Ngày nay nhiều người hò hét trên vỏ đài nhưng có khi chỉ là võ tuồng , chèo
. Lại có người mới biết đôi ba miếng đã loè thiên hạ , thậm chí làm chuyện bất lương . Các chú nhớ cho : muốn giỏi võ thì phải khổ luyện từ khi 5,6 tuổi , phải có khiếu nhất là có đức. Cha ông ta dạy rất đúng : không gì mạnh bằng chữ nhân . Anh hùng Nguyễn Trải có thông một đường quyền nào đâu , thế mà muôn vạn hùng binh phải rải rác , cúi đầu . Cũng như máy bay hàng ngày vào giễu võ dương oai này chắc đâu đã mạnh ?
Tôi cũng hỏi lão : Nghe nói cụ có tham gia bộ đội chống Pháp ?
-Có chú ạ , thời ấy ai chả mong vào bộ đội ! Còn đi có khi mẹ sắm áo quần , giầy dép … Tôi đã quá tứ tùân phải rút tuổi , khẩn khoảng mãi mới được chân hỏa đầu quân như anh nuôi bây giờ ấy mà ! Hai tay hai thùng nước lên xuống khe ,củi hàng tạ trên vai , bốn thùng cơm vắt chồng làm hai chạy ù ra chiến hào , bếp nào chả mộ! Lại còn ngứa chân , ngưá tay rủ nhau đi đánh hội , đánh giúp các anh bộ đội … bắt cả tù binh vui lắm ! Anh đại đội biết bắt kỷ luật “ Các người tưỡng lo cơm ngon , canh ngọt cho chiến sĩ là không phải đánh giặc à ?” Anh ấy trẻ mà nói phải . Ông chủ nhà cuối cùng mới xen vào : chú vẽ giỏi , sáng mai hoạ ngay cụ võ tòng này , treo ở chơ C mà bán . Cứ gì phải đi tầm mẫu tranh “ võ tòng đã hổ ” ở đâu !
Trong ánh trăng thâu đêm đông , tôi ngước mắt cảm phục nhìn ông lão … Sức mạnh của tình phụ tử , sức mạnh tiềm tàng của người nông dân , của mạch đất Việt Nam ! Anh hùng nào ở đâu xa !
VĂN TỬ


VÕ TÒNG ĐẢ HỔ
(Trích trong truyện Thuỷ Hử của Thi Nại Am )

…… Khi võ tòng đi được mấy bước nghe chừng hơi rượu bốc lên hừng hực liền bật cái nón khoác về sau lưng , rồi cắp gậy vào một bên sườn , mà hăm hở bước đi . Hồi đó đương dạo tháng
10 đêm dài ngày ngắn , nên chưa đuợc mấy chút đường thì thấy mặt trời đã lặn , chàng liền nói lẩm bẩm một mình rằng :
-Ở đây làmgì có hổ , chẳng qua họ chỉ sợ không dám đi lên đó thôi .
Một đoạn lại dấn bước đi lên , bấy giờ hơi rượu càng ngày càng ngấm , lại càng nóng bức khó chịu chàng liền một tay cầm gậy , một tay cởi phanh áo ngực mà đi thốc vào lối rừng cây . Chợt trông thấy viên đáxanh lớn để bên đường . Võ tòng liền dừng lại , dựng thanh gậy vào một mạn rồi nằm lăn lên viên đá toan ngủ .
Đương khi nghiêng ngả thích tình , thì bỗng có một trận cuồng phong đưa đến , rồi bỗng nghe ở đằng sau bụi cây có tiếng gầm lên dậy đất , đoạn rồi một con cọp rất lớn ở đâu hiện ra .
Võ tòng trông thấy kêu lên một tiếng “ Aùi chà ” rồi nhảy bổ dậy vớ thanh gậy nấp vào bên cạnh viên đá . Con cọp kia đương khi bụng đói , miệng khát , trông thấy có mồi ăn , liền gầm lên một tiếng , cong vót đuôi lên , giơ hai vuốt chân trước cào xuống đất mấy cái , rồi nhún mình nhằm nơi võ tòng nấp mà nhảy vọt xuống đánh sầm một cái , khác nào như đất lỡ trời long vậy .
Võ tòng thấy vậy giật mình toát mồ hôi , thành ra hơi thành ra hơi rượu đương nồng , màbổng dưng mát lạnh , rồi vất mình đến vút một cái , mà tránh hẳn về sau lưng cọp .
Hổ ta trông về phía trước sau không được , liền đáp hai hàng vuốt xuống đất , rồi ném mình mà quay quắt để vồ . Võ tòng lại lùi sang một bước mà tránh hẳn về một bên . Hổ ta thấy vồ không trúng , thì gầm thét lên một tiếng như sấm đánh lưng trời , cơ hồ đất núi Cánh Dương cũng phải ầm ầm chuyển động , rồi dựng thẳng đuôi lên cứng như gậy sắt và vật sang để đánh . Võ tòng lại lánh về một bên , thành ra anh hổ lại đánh cái trãng.
Nguyên giống hổ bắt ngừoi , thường dùng ba cách : một là tát , hai là vồ , ba là đánh . Nay thấy đã dùng hết ba cách ấy , mà không ăn thua gì , trong lòng dạ đã chột đi motä nữa phần , liền gầm lên một tiếng nữa mà quay chồm trở lại .
Võ tòng thấy hổ ta quay chồm lại thì hai tay múa cây gậy , ráng hết sức bình sinh , giơ thực thẳng cánh , vụt một cái nghe rắc một tiếng , rồi có một cây to đổ ngay trứơc mặt.
Chàng định tình lại để nom thì té ra ngọn gậy đánh gấp quá, không trúng vào con cọp , mà lại trúng ngay vào cây khô ở bên , làm cho cây cũng gãy xuống mà gậy cũng mất phăng đi một nửa , chỉ còn một nửa ở tay .
Bấy giờ con cọp nóng tiết , lại gầm thét ầm ỉ mà quay lại vồ luôn cái nữa .
Võ tòng vội giật lùi lại vào khoảng 20 thước vừa hay khi ấy hai chân trước của cọp ta vồ soài xuống chổ đất ở trước mặt võ tòng . Chàng liền vức phăng gậy ra một bên , rồi vung hai tay ra nắm lấy bờm con hổ mà ấn xuống đất .
Hổ ta hết sức cựa dậy , xong bị võ tòng cũng hết sức đè xuống , mà giơ gót cẳng đè giữa mặt hổ mà rọi lấy rọi để một hồi . Hổ tức mình kều lên gầm rít lên , rồi hai chân sau đập cào xuống mặt đất , làm cho đống đất đằng sau lõm xuống hẳn như vũng sâu vậy. Mãi sau hổ ta mệt nhoài mệt lữ không còn hơi sức nào cự lại đựơc . Võ tòng liền tay trái giữ chặt bờm ấn xuống đất
, rồi rút tay phải ra mà giơ những đấm tay như sắt , hết sức bình sinh , đánh luôn cho năm bảy mươi quả đấm nữa .
Hổ ta bị đấm một lúc , vọt máu tươi ra khắp cả mồm mũi và hai mắt , rồi chỉ thở lên hồng hộc , mà lữ đi không cựa được .
Bấy giờ võ tòng buông tay ra , rồi chạy đến bên gốc cây tìm lấy đoạn gậy gãy , mà đem đến đánh luôn mấy chục cái nữa , cho hổ chết hẳn mới thôi .
Đoạn rồi chàng sấn vào vũng máu , định sách con hổ đem xuống dưới núi , xong vì lúc trứơc dùng sức quá mạnh , thành thử bây giờ chân tay đều rời rã cả ra mà không sao nhấc nổi lên đựoc .
Võ tòng thấy vậy , liền bỏ con hổ ở đấy , rồi lại bên viên đá ngồi nghĩ . Một lúc chàng nhĩ thầm rằng : “ Bây giờ trời đượng tối tăm thế này , nếu ta ngồi đây mà lỡ có con hổ nào nữa bò ra thì cự địch làm sao được ? Bất nhược ta hãy xuống núi tìm chổ nghĩ ; rồi sáng mai sẽ liệu .

Nghĩ đoạn liền lấy nón , lại khoác lên vai rồi quanh quất theo lối rừng cây mà đi lần xuống núi … Vừa đi được nửa dặm đường thì quả nhiên lại thấy hai con cọp nửa đương ở trong đám bụi cỏ hiện ra , chàng bèn kêu lên một tiếng “ Trời ơi ” mà rằng :
-Phen này thì ta nguy mất !
Nói đoạn thì thấy hai con cọp ấy bỗng dưng đứng dựng ngay lên mà đi . Võ tòng định tình lại để xem thì té ra là hai ngừơi đầu đội lốt hổ , mà mỗi người tay cầm cái đinh năm đi đến .
Hai người ấy trông thấy võ tòng thì lấy làm kinh ngạc mà hỏi rằng :
-Anh … Anh này có dễ … để ruột beo gan sư tử , mật lớn bọc cả thân hay sao mà đêm hôm không có khí giới gì ở trong tay lại dám đi qua đây như vậy ?Anh … Anh là người hay ma ?
Võ tòng hỏi lại rằng :
-Hai anh là người thế nào ? Hai người kia đáp rằng :
-Chúng tôi là đám đi săn ở bản xứ đây .
-Các anh định lên núi làm gì?
Hai anh kia lại chóang người lên mà rằng:
-Chết nổi anh không biết à?
-Ở đây có một con cọp rất to ,đêm đến vẫn ra ăn thịt ngừơi , đám đi săn chúng tôi hiện đã thiệt mất bảy tám mạng còn đám thượng khách qua lại cũng chết hại không biết đếm đâu mà kể
. Bây giờ quan huyện xuất giấy cho lý trưởng làng tôi phải loang cho bọn đi săn để lùng bắt , nhưng giống ghê gớm ấy nào đã ai dám đến gần được nó ở đâu ? Bởi thế mà tụi chúng tôi bị đòn vọt mấy lần cũng chưa sao bắt được . Hôm nay anh em kéo đến mười mấy tên dân phu trong làng , anh nào anh nấy đều phải mang gậy , cung tên thuốc mà nấp ở các nơi để rình . Vừa rồi trông thấy anh ở trên núi đi xuống , chúng tôi lấy làm kinh sợ tưởng hắn đã ra , ai ngờ lại là người , mà sao dám đi bây giờ ? Thế anh có trông thấy con cọp hay không ?
Võ tòng cười và đáp rằng :
-Ta đây là võ Nhị Lang người ở huyện Thanh Hoàvừa rồi đi qua đám rừng cây ở trên , bỗng có con cọp ra đón bị ta đánh cho mấy cẳng tay chết rồi .
Hai anh đi săn nghe nói ngây hẳn người ra một lúc rồi mới nói rằng :
-Không có lẽ thế ?
-Các anh không tin ,thử nom xem trên mình ta có máu me be bét ra đây không ?
-Làm thế nào mà đánh được nó ?
Võ tòng liền đem chuyện lúc đánh nhau với hổ thuật cho hai người nghe .
Hai người nghe xong thì hoảng hốt mơ hồ vừa mừng vừa sợ , rồi gọi đám dân phu cùng đến đó mà nói chuyện cho chúng nghe .
Võ tòng bảo với tụi đi săn rằng :
-Các anh thử theo ta lên núi này mà xem .
Chúng nghe nói vẫn còn nửa tin nửa ngờ chưa dám quả quyết đi lên . Sau các người đều có dao gang đá lữa liền bàn nhau thắp đến dăm bảy bó đuốc màliều theo võ tòng lên núi .
Khi tới giữa núi , quả nhiên có con hổ nằm chết lăn queo ở đó chúng trông thấy mừng rũ người ra , rồi bảo nhau về báo cho Lý Trưởng biết . Còn mấy tên dân phu thì lấy thừng , chão ra trói chặt con hổ lại mà khiêng xuống núi . Vừa đến chân núi thì đã thấy một tụi bảy tám người ầm ầm kéo đến , rồi khiêng một cỗ kiệu để đón Võ Tòng về nhà huynh địch ở làng để nghĩ . Khi tới nơi , Lý Trưởng trong làng đã đến đấy đón tiếp Võ Tòng vào , rồi chúng khiêng con hổ về ở thảo sanh . Bấy giờ các đàn anh trong làng , cùng hai ba mươi tên tay săn đều đến chào Võ Tòng mà hỏi thăm tên họ và việc say rượu đánh hổ ,kể suốt đầu đuôi cho chúng nghe một lượt .
Chúng liền cả mừng mà rằng :
-Ngài thật là anh hùng hảo hán , hiếm có xưa nay .
Nói đoạn các tay săn liền đem mấy món đã vị ,để tạm mời Võ Tòng uống rượu . Nhân khi đánh hổ xong nghe trong mình mệt nhọc liền nói với mọi người để tìm nơi yên nghĩ . Các đàn anh thấy vậy , sai trang khách dọn một phòng để mời Võ Tòng vào nghĩ .
Đến sáng hôm sau cho mấy người lên huyện báo trước rồi nhất diện xếp đặt chõng , thừng dự bị để đem hổ lên trình huyện . Khi Võ Tòng trở dậy rửa mặt mũi xong thì đám huynh địch trong làng đã giết xong một con dê và đem một gánh rượu đến để tiếp đãi . Võ Tòng mặc khăn áo chỉnh tề , rồi ra tiếp kiến mọi người .
Bấy giờ các đàn anh đều cất chén mời Võ Tòng mà nói rằng :
-Dân chúng tôi đây bị con cọp già ấy quấy nhiễu làm hại bao nhiêu người mà các bọn tay săn cũng bị mấy phen đánh phạt . Nay nhờ có ngài ra tay trừ được nó đi , một là hạnh phúc cho nhân dân chúng tôi , mà hai là bọn hành khách được bình an vô sự , thật là ơn nặng nghĩa dày , không biết đâu mà kể , vậy chúng tôi xin nâng chén rượu để mừng ngài vạn phúc !
Võ Tòng tự tạ mà nói rằng :
-Đó là nhờ phúc ấm của các ngài đây , chứ như tôi có gì mà tài giỏi ?
Nói xong mọi người đều đến chào mừng và mời Võ Tòng uống bữa rượu hôm ấy là vui
vẻ ……..

Up
Down

Copyright © 2007 TreToday.net